Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.
có gọi lung tung.”
Sắc mặt Mộng Hàn trong chốc lát tái mét không còn giọt máu. Tôi giãy dụa đứng lên đi đến cạnh anh ấy, “Mẹ, trước tiên đừng tức giận, chúng ta vào nhà hãy nói được không?” Lúc này tôi đã thấy rất nhiều người ở lan can thò đầu ra, nhìn về phía chúng tôi. Mẹ luôn thích thể diện, tức đến mức mặt lạnh tanh, giậm chân đi về phía trước. Chúng tôi lặng lẽ đi theo sau.
Chúng tôi vừa vào cửa nhà, mẹ đã đóng cửa ầm một tiếng, lúc nhìn tôi đã nước mắt dàn dụa.
“Mẹ...” Bao nhiêu năm rồi, mẹ hầu như chưa từng rơi lệ, ngoại trừ khi bố con sinh bệnh, vài lần đều là vì con và Mộng Hàn. Nhìn mái tóc hoa râm của mẹ, tôi gần như muốn cắn nát môi mình.
“Tôi xin anh hãy bỏ qua cho đứa con này của tôi...” Nói rồi, mẹ quỳ xuống trước Mộng Hàn.
“Mẹ...” Tôi thét lên, Mộng Hàn cũng quỳ xuống.
“Con gái, mau đỡ mẹ dậy.” Bố vội đi tới kéo cánh tay mẹ. Mẹ vung tay ông ấy ra, ông ấy bất lực vỗ vào đùi mình, khuôn mặt khổ sở nhìn Mộng Hàn, “Tết nhất, lại tạo nghiệp gì đây!”
“Sở Mộng Hàn, tôi nghe nói anh giờ có tiền rồi, anh muốn tìm cô gái như thế nào chẳng được. Đồng Đồng nó không có mắt nhìn, bị anh hại một lần, vẫn không nhớ đau, song anh không thể vì vậy, mà còn tiếp tục lừa gạt nó...Nó đã sắp 30 tuổi rồi, anh lại làm lỡ vài năm nữa của nó, cả đời nó sẽ bị hủy mất.”
“Mẹ, trước kia là con sai, không chăm sóc tốt Đồng Đồng, khiến cô ấy chịu nhiều đau khổ, con sẽ dùng nửa đời còn lại bù đắp cho cô ấy. Đồng Đồng, cô ấy rất hiếu thuận, mẹ như vậy, Đồng Đồng chịu không nổi, mẹ mau dậy đi. Sao đến một câu trách con mẹ cũng không có?” Nói rồi Mộng Hàn không chờ phân bua lao lên dìu mẹ dậy. Bố thì đỡ bà ấy ở mé khác.
Chân của tôi mềm nhũn ra, hai tai ù ù, mẹ đúng là quá hận rồi.
Cảm giác người nhẹ bẫng, ngẩng đầu lên, thì ra Mộng Hàn đỡ tôi dậy. Mẹ được bố dìu dậy ngồi trên ghế đối diện, nhắm mắt im lặng rơi lệ.
“Mẹ, Tết rồi, mẹ đừng khóc nữa.” Tôi nghẹn ngào nói.
“Con gái, mẹ sắp 60 tuổi rồi, sống đến 80 tuổi, cũng chỉ còn 20 năm thôi. Mẹ không vì mẹ cậu ta từng mắng chửi mẹ, vì thể diện của mình mà phản đối hai đứa. Con và nó nói chung là không thể sống tốt với nhau. Con còn nhớ không, lúc đầu mẹ phản đối hai đứa kết hôn, con quỳ trước mẹ, đảm bảo anh ta nhất định sẽ tốt với con, đối tốt với nhà ta, song kết quả thì thế sao...”
“Lúc đó, mẹ không phải vì mềm lòng tin con, thì bây giờ con có thể đã có con biết chạy rồi. Nhìn lại con bây giờ xem, sắp 30 tuổi rồi, còn một mình cô độc đi đi lại lại trước mặt mẹ, mỗi lần nhìn thấy em con dẫn cháu về nhà, mẹ lại nghĩ tới con, rồi không chợp mắt được.”
“Bây giờ mẹ không cần con phải tìm người có tiền, chỉ cần có một người đàn ông tốt sống với con, mẹ cũng yên tâm rồi. Song người này, thì chỉ nói gia đình anh ta thôi, có thể dung nạp con không? Nếu mẹ anh ta không đồng ý hai đứa ở cùng nhau, thì anh ta sẽ vì con mà không nhận mẹ sao? Một người mà ngay cả mẹ cũng không cần, thì còn có thể mong đợi gì anh ta tốt với con? Nếu theo bà ta, thì những ngày sau này của con sống thế nào đây? Những năm đó, con vì cậu ta, mà ngậm đắng nuốt cay bao nhiêu? Bây giờ người ta có tiền rồi, con càng không thể mất mặt. Con từ nhỏ đã kiên cường, đánh bao nhiêu lần cũng không thay đổi tính cách, nhưng lần này mẹ xin con, hãy cắt đứt với cậu ta đi...”
Giọng nói của mẹ không còn cay nghiệt như vừa rồi, mà khóc lóc, lòng tôi đau giống như bị dao cắt vậy, “Mẹ... con cũng biết... nhưng con không làm được, không bỏ anh ấy được.”
Nếu thực sự có thể, thì những năm qua con sớm đã quên anh ấy rồi, sao còn có ngày hôm nay?
“Mẹ, con đã sai ba năm, cuộc đời này của con con tuyệt đối không thể bỏ rơi Đồng Đồng nữa, những điều mẹ lo lắng, con không thể đảm bảo không thể xảy ra, con sẽ cố gắng hết sức để giải quyết những vấn đề đó. Xin mẹ cho con thời gian, con sẽ mang lại hạnh phúc cho Đồng Đồng.” Từng chữ từng câu Mộng Hàn nói, đều chắc như đinh đóng cột.
“Tôi không tin, cậu có thể đảm bảo mẹ cậu có thể đối tốt với nó không?”
“Mẹ...”
Mẹ lau khô nước mắt, hận nghiến răng, “Đàn ông trong thiên hạ này đều chết hết rồi sao? Sao cứ phải tìm cậu ta? Con muốn người đẹp có người đẹp, muốn học lực có học lực, con cảm thấy khó tìm thấy người hơn cậu ta sao? Người đàn ông giống như Chu Chính hôm nay đó, chẳng phải quá tốt sao?”
“Mẹ, mẹ nói linh tinh cái gì, đó là đồng nghiệp của con!”
Tính khí của mẹ luôn nóng, lúc này tranh luận với bà ấy chỉ có thể khiến bà ấy càng nóng. Tôi nhìn Mộng Hàn không nỡ. Chỉ thấy anh ấy bước lên trước, đi lại gần mẹ, cung kính khom người 90o với bố mẹ, bố trừng mắt nói không nên lời, mẹ cũng cau mày, nhìn anh ấy.
Mộng Hàn đứng nghiêm chỉnh, vô cùng trịnh trọng nói: “Bố mẹ, con không hi vọng bố mẹ đồng ý con ngay, trước đây đều là lỗi của con, nhưng xin bố mẹ tin con, con và Đồng Đồng tái hôn là muốn tốt cho cô ấy, cho cô ấy hạnh phúc, cố gắng hết sức để bảo vệ yêu thương cô ấy. Sớm muộn có một ngày, mẹ con cũng sẽ đồng ý cô ấy.” Từ một người đàn ông từng cao ngạo trước mặt mẹ tôi không chịu nói một câu nhún nhường giờ đây nói ra