Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.

g thẳng.
Anh ta thuận tay lật giở hồ sơ của tôi, thẳng thắn nói: “Vừa nãy tôi nghe thấy khi cô nói chuyện với Hiểu Thái, tuy cô vẫn chưa từng làm qua loại công việc này, nhưng tôi cảm thấy cô rất thích hợp với vị trí mà tôi đang muốn tuyển dụng.”
Tôi biết anh ta, nhưng anh ta lại không hề biết tôi, vừa gặp đã khẳng định tôi thích hợp, khiến tôi có chút nghi hoặc.
Anh ta nhận thấy sự hoài nghi của tôi, “Cô Tiêu biết mình đang phỏng vấn ở vị trí nào không?”
Tôi lắc đầu.
Anh ta vừa chân thành vừa nghiêm túc nói: “Cô hiện giờ đang phỏng vấn cho vị trí quan trọng nhất của công ty, tất cả mọi vận hành của công ty đều xoay quanh công việc này.”
Trong lòng tôi có một chút kiêu ngạo, nhưng lại nghe anh ta nói: “Vị trí này chính là nhân viên kinh doanh!”
Hả?
Là nhân viên bán hàng sao?
Tôi bặm môi, trong giây phút như biến thành hóa thạch.
Có vài người bạn học của tôi sau khi tốt nghiệp, nghề nghiệp đầu tiên khi bắt đầu chính là sales (bán hàng), bây giờ có người làm quản lý cao trong công ty, có người tự mình lập công ty riêng làm ông chủ. Nhưng đa số những người khác lại chẳng ra sao cả, lãng phí rất nhiều thời gi­an, lại vì đầu đến cuối không có sở trường gì trong tay, cho nên suốt ngày thay đổi công việc, cho đến giờ vẫn buồn chán trong việc kiếm tiền mưu sinh.
Cái vị trí này tôi còn chưa bao giờ thực sự nghĩ qua. Kinh doanh thực sự là làm gì, làm như thế nào, đối với tôi mà nói nó rất mơ hồ. Quan trọng hơn cả, cái vị trí đó những bạn học của tôi đã từng làm qua, xưa nay đều luôn là những thành phần rất năng động trong trường, còn tôi, chỉ là con mọt sách, là những kẻ chỉ say mê sách vở thôi.
Làm kinh doanh chẳng khác gì dòng nước thủy triều, xông lên thì có rất nhiều người, nhưng cuối cùng làm thực sự tốt chỉ là một số rất ít. Tôi nghĩ tôi là người vừa hướng nội vừa nhút nhát, có lẽ không nên lãng phí thời gi­an.
Nhìn thấy sự lo sợ trên gương mặt tôi, Chu Chính nheo nheo mày nhìn tôi. Anh ta khiến tôi có cảm giác căng thẳng mà xưa nay chưa từng có. Tuy chỉ là lần gặp mặt thứ hai, nhưng cái cảm giác đó đã in dấu rất sâu đậm trong tâm trí tôi. Nhưng lúc này tôi lại nhìn thấy sự cổ vũ trong ánh mắt của anh ta.
Tôi không biết các vị lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Hiển Thiên, hàng ngày cụ thể là bận những gì, như tôi có thể khẳng định, nhân vật giám đốc chắc chắn chẳng bao giờ trực tiếp phỏng vấn một nhân viên nghiệp vụ.
Nghĩ đến những điều anh ta vừa nói, tôi đoán, công ty nhất định rất coi trọng vị trí của công việc kinh doanh. Nhưng là vì sao chứ? Theo như tôi biết, bất luận một công ty nào vị trí kinh doanh cũng có tính lưu động cao nhất. Cho nên nó luôn đào thải mạnh mẽ, đúng thành tích để tồn tại, thông thường ông chủ chỉ quan tâm đến những gì là tốt nhất.
“Chu Tổng, vì sao anh lại cảm thấy tôi phù hợp? Ban nãy nhìn vào hồ sơ của tôi, anh cũng nói tôi chưa hề làm qua kiểu công việc này.” Tôi là một người khá lý trí, không phải chỉ vì người khác đột nhiên khen ngợi mình mà quên hết mọi thứ xung quanh.
Chu Chính biểu lộ rất nghiêm túc, ngồi trên chiếc ghế của người quản lý khiến cho người khác càng có cảm giác bị áp lực.
“Cô đang rất cần công việc này, hay nói cách khác, cô đang rất cần tiền!”
Hả? Trên mặt tôi, chẳng lẽ lại viết những chữ đó rõ ràng vậy sao?
“Tôi đã xem mức độ đãi ngộ của Tập đoàn Hiểu Thiên có thể nói là đứng nhất nhì rồi. Dựa vào năng lực và kinh nghiệm của cô, chỉ e là trong tỉnh A này rất khó tìm được một công ty có mức đãi ngộ tương đương.”
Anh ta nói rất đúng, điểm này từ khi tôi bắt đầu làm bản hồ sơ đầu tiên đã chuẩn bị tâm lý rồi.
“Cho nên, nếu cô muốn kiếm được khoản thu nhập như hiện nay, hoặc là cao hơn, làm một nhân viên kinh doanh là một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn, nếu làm tốt, mỗi tháng cô có thể nhận gấp mười lần mức lương của mình.”
Mười lần?
Thực sự tôi bị rung động bởi con số này, cũng có thể nói, tôi làm việc trong thời gi­an một năm, có thể tương đương với thu hoạch mười năm của công việc trước đây.
“Kinh doanh, bản chất là một ngành nghề làm giàu cho cuộc sống!” Anh ta nói một cách rất quan trọng, tuy khẩu khí rất giống người kinh doanh đa cấp, nhưng thực sự không thể phủ nhận, có sức hấp dẫn rất lớn đối với tôi.
Anh ta nhận rõ thấy sự hứng khởi của tôi, lại tiếp tục nói: “Tôi luôn cho rằng, bộ phận quan trọng nhất của một công ty chính là phòng kinh doanh, không có đơn đặt hàng, tất cả doanh nghiệp thành số không. Một công ty thực sự tốt, mỗi một nhân viên đều phải nhận thức được về kinh doanh, bất luận là về sản phẩm của công ty hay danh tiếng của công ty. Thậm chí có lúc, nhân viên của công ty hay danh tiếng của công ty. Thậm chí có lúc, nhân viên kinh doanh lớn nhất của công ty thường cũng là chính ông chủ của mình. Cho nên, một nhân viên kinh doanh xuất sắc đáng để tất cả các nhân viên trong công ty khác tôn trọng.”
Đến phút này tôi thực sự bị anh ta nói cho mê mẩn rồi.
“Khát vọng về tiền, là một trong những nhu cầu cơ bản mà mỗi một nhân viên kinh doanh đều nên có. Thứ đến là một tinh th