XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.

tôi vẫn không đem bỏ đi, vậy nên chỉ có đem trả lại, nhưng liệu anh ta còn cần đến không?
Tôi tự cười một mình, lại nghe thấy tiếng anh dường như một hơi thở dài: “Được rồi.”
Chỉ một chữ thôi, nhưng lại khiến tôi thực bất ngờ. Tôi không thể nào tưởng tượng được, khi anh ta quay lại đây một lần nữa, tâm trạng của tôi sẽ lại như thế nào.
Sau khi im lặng hồi lâu, tôi không kìm nén được lại hỏi anh ta: “Có chuyện gì không vậy?” Anh ta cũng như tôi, ba năm rồi, anh ta không thể vô duyên vô cớ gọi điện thoại, nhất định có việc muốn tìm tôi.
“Ừm, anh…”
Đúng khi anh ta ngập ngừng ấp úng, thì chuông cửa phòng tôi lại reo lên, tiếng reo có thể rất gấp gáp. Lúc này cũng đã khá muộn rồi, còn có thể là ai được nhỉ? Tôi cầm theo điện thoại, đi vài bước ra trước cánh cửa, “Ai đấy?”
“Là anh, Đồng Đồng.” Đúng là tiếng nói của Tưởng sư phụ, tiếng anh ta trả lời rất to, rất khác với mọi ngày.
Tôi ngớ ra một hồi, lại nghe thấy tiếng cúp máy trong điện thoại, chỉ còn tiếng tút tút vang lên.
Tôi mở cánh cửa, nhìn thấy Tưởng sư phụ đứng ngay đó, dáng vẻ rất căng thẳng. “Tưởng sư phụ, anh sao thế?” Anh ấy không trả lời, nhưng biểu cảm lại có chút không tự nhiên. Tôi mời anh ta vào trong nhà, nhìn ánh mắt anh ta đang hướng ra không trung ngoài cửa sổ.
“Không có gì, đến thăm em thôi.” Anh ấy nhìn tôi rồi cười rất thoải mái.
Tôi tắt nhạc, rót một cốc nước mời anh, “Em vẫn chưa ăn cơm sao?” Anh nhìn lên bát mì vẫn còn bỏ dở trên bàn, lông mày hơi chau lại.
“Có một mình, ăn đại cái gì cũng được mà.” Bây giờ cũng sắp 9 giờ rồi, tôi cũng đã chẳng còn đói nữa, tôi liền dọn bát đũa, cho vào trong bếp.
“Đồng Đồng, chẳng trách sao em gầy thế.” Anh ta thở dài một tiếng, lại cười rất thông cảm, “Có điều chỉ có một mình ăn uống thực sự rất không ngon miệng.”
“Tưởng sư phụ, anh cũng chưa ăn cơm phải không?” Tôi có chút nghi ngờ hỏi lại anh ấy. Anh ấy gật đầu, “Không chỉ chưa ăn tối, cả buổi trưa cũng chưa.”
Nghĩ đến cảnh buổi trưa, trong lòng tôi có chút khó chịu, Tưởng sư phụ nhất định là vì tôi rồi?
“Em đi làm cái gì đó cho anh, sẽ rất nhanh thôi.”
Anh ta ngước về phía tôi cười cười, không có chút khách sáo nào cả.
Sau khi đeo tạp dề, tôi mở tủ lạnh, vì đã mấy ngày không ở nhà, trong tủ lạnh trống rỗng, chỉ tìm thấy hai quả cà chua, mấy quả trứng gà và một quả trứng muối.
Tôi suy nghĩ một chút, rồi bắt đầu bận bịu trong bếp.






Lúc này Tưởng sư phụ cũng đi vào. Phòng bếp quá nhỏ, hai người đứng dường như là chật kín. Anh ta đứng ngay sau lưng tôi, tôi cảm thấy rất không tự nhiên, hơi liếc mắt tôi nhìn thấy dáng chúng tôi trên cửa sổ, hai người cách nhau rất gần, dưới ánh đèn thậm chí có thể khiến cho người ta có cảm giác anh ấy đang ôm lấy tôi từ phía sau.
“Tưởng sư phụ, ở đây chật quá, anh cứ ra ngồi trước đi, một lát là xong thôi.” Đây là lần đầu tiên anh ấy không mời mà đến, lại còn đi vào cả trong nhà tôi. Ngày trước cũng có vài lần đến, cũng là do tôi cần giúp đỡ gấp mới gọi anh ta đến. Mỗi lần anh ấy đều vội vàng đến rồi lại vội vàng đi.
Nhưng kể từ sau nụ hôn giữa chúng tôi ở bệnh viện đó, quan hệ giữa anh và tôi dường như đã thay đổi chỉ sau một đêm. Lúc này cảm giác cũng giống như ở căn phòng đó, tôi có chút không tự nhiên, thậm chí còn có chút lo lắng mơ hồ.
Tiêu Đồng Đồng, mày thật là một đứa con gái ngu ngốc!
Tôi bày trứng muối, trứng gà, cà chua lên bàn bếp. Tưởng sư phụ đã tựa lên ghế so­fa ngủ say. Tôi đến gần định đánh thức anh ta dậy, nhưng lại phát hiện khuôn mặt anh ta ửng đỏ rất lạ. Nghĩ đến lúc anh ta ở cùng tôi mấy ngày trong viện, đã ho rất nhiều lần, tôi giật mình sờ lên trán anh, đúng thật là rất nóng.
Trong lúc này, Tiêu Đồng Đồng tôi đã hạ quyết tâm, cho mình một cơ hội, bắt đầu lại từ đầu, nhưng trước hết, tôi sẽ phải hoàn toàn cắt đứt tất cả mối quan hệ giữa tôi và Sở Mộng Hàn.
“Em xin nghỉ việc ư?” Anh ấy ngớ ngẩn một lúc.
“Nghỉ việc có gì đâu, bất luận là thế nào em cũng không thể làm cả đời ở một công ty được.” Tôi cố gắng hết sức để thể hiện mình là người không đắn đo, tuy trong lòng thực sự nuối tiếc đến cùng cực.
“Sao lại nghĩ như thế?”
“Anh thấy đấy, công ty của chúng ta, ngoài mấy bác tài xế của bộ phận hành chính, cơ bản toàn bộ nhân viên chẳng có ai quá 50 tuổi. Làm ở công ty ba năm, em còn chưa gặp ai về hưu trong công ty mình. Cho nên cứ coi như bây giờ em không phải là thôi việc, cũng không thể làm ở đây cả đời đựơc. Đến vài công ty thấy họ cũng không đến nỗi nào.”
Tôi nói những điều này đều là những điều thật lòng.
Anh ta thở dài, “Thực sự anh cảm thấy phụ nữ vẫn nên ở nhà làm vợ thì tốt hơn, áp lực quá nhiều rất nhanh già. Đồng Đồng, không nên để bản thân quá vất vả. Chỉ cần em muốn, thực sự…”
Ở nhà là vợ?
Tôi mỉm cười, tôi nói với Tưởng sư phụ tôi đã tìm được công việc rồi, nhưng cũng không nói với anh ta tôi phải đi làm nhân viên kinh doanh. Thấy thái độ của tôi rất dứt khoát, anh cũng không ngăn cản tôi nữa.
Anh ấy cố chấp không chịu đ