Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

mắt anh ta, nhưng kệ anh ta thôi.
“Tiêu Đồng Đồng, cô phải biết là mình chưa ly hôn, hiện tại, tôi vẫn còn là chồng cô, cô ngang nhiên, vội vàng tìm người đàn ông của mình như vậy, tôi không đồng ý”.
Tôi không thể ngờ rằng, những lời như vậy lại phát ra từ trong miệng của anh ta. Rõ ràng anh ta sa ngã, vô liêm sỉ, lại đem tất cả tội lỗi bẩn thỉu đó đổ lên đầu tôi.
“Sở Mộng Hàn, nếu tôi nhớ không nhầm, năm đó người đưa ra quyết định ly hôn là anh, bây giờ anh lại ồn ào vô lý như vậy, lẽ nào anh thực sự không muốn ly hôn sao, đến bây giờ vẫn còn yêu tôi sao?”
Không chờ anh ta nói lời nhục mạ tôi, tôi đã tranh nói trước: “Nhưng xin lỗi nhé, tôi đã không còn yêu anh nữa. Tôi muốn lập tức ly hôn. Không muốn chờ đợi thêm một phút nào nữa.”
Có thể trong ba năm qua, trong lòng tôi vẫn luôn có một sự mong đợi mong manh ở anh ta, nhưng hôm đó sau khi tôi gọi cho anh ta cuộc điện thoại duy nhất đó, sự dựa dẫm trong tình cảm cuối cùng, tình nghĩa tốt đẹp còn sót lại trong tôi, đã hoàn toàn không tồn tại nữa.
Anh ta ngơ ngẩn, trong vài giây, khuôn mặt đã chuyển đổi tới mấy trạng thái, cuối cùng vẫn cười lạnh lùng, khiến tôi cảm thấy sống lưng mình ớn lạnh. “Ba năm qua, khi cô và Tưởng Nhược Phàm ở bên nhau, bởi vì anh ta có chút thành công trong sự nghiệp, thu nhập ổn định, cho nên, cô theo anh ta ba năm. Ba năm liền cô không gọi điện cho tôi, tôi vẫn cứ tưởng….” Anh ta tự cười khổ sở, đột nhiên anh ta kéo người lại gần tôi khoảng cách với mặt tôi chỉ còn vài thước, nghiến răng nói: “Nếu tôi khiến anh ta thất nghiệp, như vậy thì anh ta không còn gì để thu hút cô nữa?”
“Anh..” Tôi muốn nói anh ta thật vô liêm sỉ, nhưng theo những gì tôi hiểu về anh ta trước kia, chỉ e tôi làm như vậy sẽ thực sự khiến anh ta phẫn nộ. Như thế chỉ làm hại Tưởng sư phụ mà thôi.
Tôi cố gắng đè nén ngọn lửa căm giận trong lòng mình, gắng hết sức bình tĩnh và thấp giọng nhất nói với anh ta: “Thực ra, tôi và Tưởng sư phụ không như anh nghĩ đâu.”
Trống ngực tôi bỗng đập thình thịch, khóe mắt hơi ướt át, tôi cắn răng vào môi mình, không muốn nhìn anh ta.
Biểu lộ của anh cũng giống như đang kìm nén hết sức, đầu lông mày chau lại, nhìn tôi không chớp mắt. Vì khoảng cách quá gần, hai chúng tôi dường như cảm nhận rất rõ hơi thở nóng rực của đối phương. Một giây, hai giây, ba giây, ai cũng không chịu thể hiện hay thỏa hiệp yếu đuối.
Trong lúc đó, đột nhiên anh ta cúi thấp đầu hôn mạnh lên môi tôi.
“Ư..ư”






Tôi mở trừng mắt, không dám tin anh ta lại có thể làm như thế, tôi vật lộn cật lực, nhưng anh ta giữ chặt cánh tay tôi, dùng lực ôm tôi thật chặt.
Nụ hôn cưỡng bức này, nó khiến tôi thấy đau. Môi tôi bị anh ta mút chặt, cơ thể bị anh ta siết chặt.
Sao trong thời điểm này, trong giây phút này tôi lại có thể bị anh ta áp bức như vậy được? Tôi dùng hết sức lực của mình, kháng cự lại sức mạnh của anh ta một cách không tương xứng. Gắng sức vật lộn, ra sức trốn tránh lại chỉ khiến cho hai cơ thể chúng tôi quấn chặt vào nhau hơn, và không ngừng tỏa ra nhiệt độ của sự ma sát.
Anh ta cưỡng bức tôi, nhưng nụ hôn của anh ta lại rất điệu nghệ. Bất luận tôi có trốn tránh thế nào, cách xa thế nào, anh ta đều có thể hôn lên môi tôi một cách rất chuẩn xác.
Đúng lúc tôi chết cũng không phục tùng anh ta, tôi lại chịu không nổi sự thiếu khí nên không thể không há miệng để thở, anh ta thừa thế đưa lưỡi sâu vào trong miệng tôi, tìm mọi cách để chiếm lẫy lãnh thổ cho mình. Đáng chết là, dưới sự mơn trớn cuốn hút của môi lưỡi anh ta, trái tim tôi lại từ từ đập mạnh mẽ.
Tôi đột nhiên giật mình một cái.
Lúc này, anh ta đã hoàn toàn thả lỏng mọi trói buộc đối với tôi, tất cả mọi cảm giác đều đang lưu luyến trên bờ môi tôi. Không một chút do dự, tôi dùng hết khí lực mạnh nhất của mình, đẩy mạnh anh ta ra. Trong mắt anh ta ngập tràn sự bất ngờ không thể tin được. Rất nhanh chóng, ở đó lại lấp đầy cảm giác phẫn nộ và tổn thương.
Tôi hít một hơi thật sau: “Sở Mộng Hàn…anh không được ép người….quá đáng..” Những từ sau cùng, tôi dường như nghẹn ngào bật ra từng chữ một.
Anh dựa vào cái gì, anh dựa vào cái gì chứ.
Tôi đưa tay ôm lấy mặt, bật khóc nức nở. Cảm nhận thấy tay anh ta chạm vào đầu gối tôi, tôi vừa định trốn tránh, thì nghe thấy tiếng cánh cửa phòng họp bật mở. Tưởng sư phụ chau mày, đứng trơ trơ ở đó, nhìn khuôn mặt tôi ngập tràn nước mắt.
Lúc này, tôi và Sở Mộng Hàn cả hai đều áo quần xộc xệch. Còn nhìn Tưởng sư phụ, chỉ thấy ánh mắt ôn hòa hàng ngày của anh, lúc này đã không giữ nổi sự phẫn nộ đang tuôn ra.
Trong không khí như có mùi vị của sự thêu đốt.
Tôi đứng dậy, bước đến bên cạh Tưởng sư phụ, giọng nói có chút run rẩy: “Đưa em đi….”
Tôi không biết, tôi đang sợ điều gì, nhưng vì câu nói này của tôi, tôi nhìn thấy Sở Mộng Hàn đã đứng dậy, ánh mắt như ngưng đọng thành băng tuyết.
“Đồng Đồng?” Tiếng nói của Tưởng sư phụ rất đau khổ, tôi nhìn thấy anh đang hằm hằm, ngón tay nắm chặt lại.
Tôi dùng hết sức lực của mình, kéo