XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342134

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.

ần kiên trì bền bỉ, không bao giờ chịu từ bỏ. Hai điểm mấu chốt này cô đều có đủ. Đương nhiên, cô còn có những phẩm chất rất tốt đẹp. Ở điểm này có thể quan sát từ thực tế. Nếu cô thực sự không có những điểm này, thực tiễn sẽ còn trừng phạt cô tàn nhẫn hơn cả công ty”. Nói đến đây, trong mắt anh ta hiện ra một nụ cười khá ranh mãnh.
“Điểm cuối cùng, một nhân viên kinh doanh tốt còn phải có một bề ngoài ưa nhìn, tốt nhất có thể khiến cho người khác có cảm giác đáng tin cậy. Tôi nói những điều này, ngoài những phẩm chất mà tôi vẫn chưa thực sự hiểu về cô, những thứ khác cơ bản cô đều có đủ, cho nên, tôi cho cô cơ hội lần này.” Anh ta nói một cách rất chân thành, mỗi một câu nói đều như đang xoáy sâu vào tâm trí tôi.
“Cảm ơn Chu Tổng đã tạo cho tôi cơ hội lần này, tôi nghĩ tôi luôn sẵn sàng tiếp nhận thử thách.”
Anh ta gọi một cuộc điện thoại, để tôi đi tìm hiểu mức lương đãi ngộ của bộ phận kinh doanh. Hóa ra, mức lương cơ bản của công việc kinh doanh vốn rất thấp, cái gọi là thu nhập cao gấp mười lần, tuyệt đại đa số đều là dùng từ tiền hoa hồng và tiền thưởng năm. Còn lương cơ bản, chỉ đủ tôi trả tiền nhà một tháng.
Tôi đột nhiên cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ.
Nhưng trong giây phút này, trong đầu tôi lại tính toán tỉ mỉ, thẻ tín dụng của tôi, có thể chỉ tiêu cho cuộc sống và các khoản thanh toán trong vòng hai tháng. Cuộc sống luôn luôn cần sự cứng rắn, những người thành công, rất nhiều trong số đó mới đầu còn thảm hại hơn tôi, không thử một lần, sao biết mình có thể làm được hay không?
Tiêu Đồng Đồng, phải tiếp nhận thách thức, trở về xin thôi việc!
Sự kích động sục sôi ở trong Công ty Vĩnh Chính, cũng từ từ giảm xuống. trên đường đi, trong lòng tôi mới cảm thấy thực sự sợ việc rõ ràng để đổi lại lấy thu nhập.
Các nghề mới này có thích hợp với tôi không?
Ban nãy giám đốc bộ phận kinh doanh có nói với tôi: “Nếu làm các công việc khác là lãnh đạo yêu cầu cô làm gì, tất cả công việc cô cần làm chỉ xoay quanh một chữ phát triển thị trường, đạt được chỉ tiêu, vậy là ok, nếu không thể đạt được, thì sẽ bị đào thải.”
Chọn lọc tự nhiên, mạnh thắng yếu loại.
Nghe thật thảm khốc, trong lòng tôi rộn lên một cảm giác kích thích khó tả.
Tiếng còi xe, inh ỏi không ngừng bên tai tôi, mùi hương hoa bên đường không che lấp được cái mùi khói xe tức mũi. Đây vốn là một thế giới nóng bỏng. Tôi đứng ở đầu đường của thành phố hối hả, càng cảm thấy một cảm giác cô đơn tuyệt vọng không có chỗ dựa.
Nhìn đồng hồ, mới biết mình không còn nhiều thời gi­an nữa, tôi phải trở về công ty ngay. Dù ở hay đi, tôi vẫn luôn là người có đạo đức trong công việc.
Khi vội vàng về đến công ty, Thẩm Hân Hân gọi điện thoại đến, “Đồng Đồng, cậu đi đâu vậy? Hôm nay Giám đốc Tưởng bị Sở Mộng Hàn gây sự thảm lắm!”
Ngón tay tôi run rẩy, nghĩ lại sự uy hiếp của Sở Mộng Hàn chiều nay, tim tôi đập thình thịch, hạ thấp giọng tôi hỏi: “Có chuyện gì vậy, cậu nói rõ hơn được không?”
Thẩm Hân Hân ở bên kia hơi im lặng một lát, nói: “Vừa nãy trong văn phòng Trần Tổng đã rất bực tức với Giám đốc Tưởng. Giám đốc Tưởng cũng rất tức giận, hai người cãi nhau rất to tiếng, cuối cùng nghe nói Giám đốc Tưởng bị điều chỉnh vị trí đấy”.
Hả? Tay tôi run lên, điện thoại rơi xuống mặt bàn. Nghe trong ống nghe thấy cả tiếng kêu của Thẩm Hân Hân, tất cả đồng nghiệp không ai hẹn ai đều quay đầu lại nhìn tôi.
Không thể khiến cho Tưởng sư phụ bị phiền phức thêm nữa. Tôi đi đến phòng làm việc của anh, nhẹ nhàng gõ cửa, trong tay cầm sẵn tờ đơn xin thôi việc đã được đánh máy sẵn.
Nhưng gọi cửa rất lâu, không có ai mở cửa.
Một đồng nghiệp trong cùng bộ phận ở gần phòng của Tưởng sư phụ nhất đứng dậy, đi về phía tôi nói: “Đồng Đồng, Giám đốc Tưởng không có ở văn phòng, nếu cô có việc gấp, thì gọi di động cho anh ấy”.
Tôi gật gật đầu, anh ấy là cấp trên trực tiếp của tôi, đơn xin thôi việc này của tôi, tôi chỉ có thể đưa cho anh ấy.






Tan ca, không tranh giành tăng ca như thường ngày, tôi dường như một con ma vô hồn, trong lòng trống rỗng, bước đi chậm chạp không mục đích trên con đường lớn nhộn nhịp xe cộ. Không muốn về nhà, vì về nhà cũng chỉ có một mình. Tôi cũng không muốn đi học, tôi nghĩ tâm trạng của mình hôm nay, nếu có đi, cũng chẳng nghe được câu nào vào đầu. Tôi nghĩ đến việc đi mua đồ, xóa bỏ những buồn chán trong lòng, nhưng trong túi chỉ còn dư lại một tí tiền.
Tôi đã từng có vô số những ước mơ thật tươi đẹp, khi nhỏ tôi muốn làm một nhà khoa học, muốn làm một nữ quân nhân, muốn làm một nữ thạc sỹ… nhưng không bao giờ nghĩ mình lại trải qua tuổi 26 của mình một cách chán nản như thế này.
Trong tủ kính của quầy hàng bên đường bày những trang sức đá quý hoa lệ, những nữ trang rực rỡ sắc màu, còn có rất nhiều những thứ xa xỉ thật đẹp mắt mà nó chưa bao giờ thuộc về tôi. Xưa nay tôi chưa từng đặc biệt chú ý đến chúng, nhưng hôm nay tôi mới phát hiện ra, không phải là tôi không thích chúng, mà chỉ là tôi luôn luôn bận rộn, không có thời gi­an đ