Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342122
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.
Hàn, tôi gọi điện thì còn có thể có việc gì sao, đương nhiên là hẹn anh đến Sở dân chính làm thủ tục…..”
Tôi vẫn còn chưa nói hết câu, thì cái biểu cảm của anh ta đã hoàn toàn thay đổi, sự ôn hòa hiền lành khi nãy không còn nữa, trên khuôn mặt cũng vô thức tiến sát gần tôi. Tôi cảm thấy sự thất vọng và bực tức bao trùm trên cơ thể anh ta, cũng ý thức được có một sự nguy hiểm đang dần dần từng bước hướng về phía tôi.
Tôi vội vàng bỏ sang một góc ghế khác, anh ta đang bực tức ư? Nhưng tôi thực sự không thể hiểu được lý do khiến anh ta bực tức. Tôi càng không hiểu, hai người đã từng yêu thương nhau như vậy, sao lại có thể trở thành như ngày hôm nay.
Chỉ là, trong lúc này, tôi đã không muốn giày vò thêm những chuyện vô nghĩa này nữa, bây giờ tôi chỉ muốn hoàn toàn vạch rõ ranh giới với anh ta. Tốt nhất cả cuộc đời này cũng không nên gặp lại, đến chết cũng không gặp lại.
“Tiêu Đồng Đồng, cô thực sự muốn ly hôn với tôi vậy sao?” Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, giống như tôi nợ anh ta hàng trăm vạn tệ vậy.
Đây chẳng phải là nói thừa sao?
Ba năm trước, hai chúng tôi đã nói rất rõ ràng về vấn đề ly hôn này rồi, lẽ nào năm đó những lời anh ta nói anh ta đều quên hết rồi sao?
Nếu thực sự đã quên, vậy ba năm nay, chồng tôi ở đâu?
Nếu thực sự đã quên, ngày hôm nay sau ba năm, sau khi gặp lại tôi, khi tôi cần sự giúp đỡ nhất, anh ta vẫn còn đang phong lưu hưởng lạc với người đàn bà khác?
Đã gặp qua kẻ áp bức người khác, nhưng chưa bao giờ tôi gặp người lại áp bức người khác đến nỗi đen trắng bất phân, chỉ để thỏa mãn dục vọng bản thân mình như vậy.
“Đúng vậy, ngày nào tôi cũng muốn, đêm nào tôi cũng muốn, cả khi tôi nằm mơ đều mong chờ đến ngày hôm nay” Khuôn mặt tôi không chút biểu lộ cảm xúc, ngữ khí càng trở nên lạnh lùng hơn.
Ánh mắt của anh ta tối sầm, từ từ cúi thấp đầu xuống, tôi không thấy được biểu cảm của anh ta, chỉ nghe thấy anh ta nói từng câu từng chữ, rất kiên quyết: “Tôi nói rồi, chuyện này để sau sẽ bàn.”
Thất vọng của tôi về anh ta càng nặng nề, lạnh lùng lên tiếng: “Sở Tổng, đã ba năm rồi, chưa từng thấy anh tìm tôi lấy một lần, ngày hôm nay lại trong hoàn cảnh này, nói cần thêm thời gian. Nếu tôi bây giờ vẫn là cô gái vô tri bị anh lừa dối đến quay cuồng đó, thi có thể tôi vẫn cho rằng, lúc này anh vẫn còn chút tình cảm với tôi, muốn tiếp tục nối lại duyên cũ. Nhưng ba năm nay, xã hội thực tế đã dạy tôi rất nhiều, Sở Tổng, dáng vẻ của anh lúc này đối với tôi mà nói, chẳng qua chỉ là sau khi tôi bị anh bỏ rơi, không bị chìm đắm trong khóc lóc hay treo cổ, ngược lại sống rất tốt, cho nên anh không cam tâm, nghĩ tôi đã có thể không thực sự toàn tâm toàn ý yêu anh, điều đó khiến sự tự tôn của anh bị tổn thương nghiêm trọng.”
“Anh tức giận vô cùng, muốn hủy hoại tất cả những gì thuộc về tôi, muốn bỏ sự tôn nghiêm của tôi xuống chân mà chà mà đạp, để thỏa mãn cái hư vinh bành trướng cực độ của một người thành cồng. Thực sự, anh không cần thiết phải rối ren như vậy. Vốn từ cái đêm đó, khi anh mở cái “món quà” là tôi, tất cả sự tôn nghiêm của tôi đã hoàn toàn bị anh chà đạp rồi.”
Nói một hơi dài nhiều điều như vậy, tôi cảm thấy mình bị thiếu dưỡng khí, tôi hít thở một hơi thật sau, ai biết được tiếp tục nói ngữ khí của tôi cũng đã thay đổi, tôi dường như đang cầu xin anh ta: “Sở Mộng Hàn, tôi rất mệt mỏi, khi anh cô đơn, đại khái có thể tìm đến những người bạn chăn gối của anh. Còn tôi chỉ là một người phụ nữ bé nhỏ vật lộn với cuộc sống, không thể trở thành liều thuốc an thần khi anh buồn chán được. Anh buông tha cho tôi, coi như chúng ta chưa từng quen biết nhau, được không?”
Sở Mộng Hàn ngẩng đầu lên, trong ánh mắt của anh ta lóe lên một luồng cảm xúc rất đau đớn, môi anh ta mím thật chặt: “Đồng Đồng, ba năm nay em sống thế nào?”
Tôi thở một hơi dài, chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười thật to.
Nhưng vẫn còn chưa chờ tôi mở miệng, thất thần trong vài giây anh ta lại đùng đùng như bị đốt cháy: “Bạn chăn gối, bạn chăn gối cái gì?”
Tôi hừ một tiếng, giả vờ giải thích rất chuyên nghiệp: “Chính là hai bên không phải hứa hẹn, không phải chịu trách nhiệm, chỉ cùng nhau hưởng thụ quan hệ nam nữ, an ủi bằng xác thịt, tôi nói có đúng không, Sở Tổng?”
“Không hứa hẹn, không chịu trách nhiệm, bạn chăn gối?” Sở Mộng Hàn nghiến răng nghiến lợi, “Ai dạy cô vậy?”
“Đương nhiên là anh!” Tôi không do dự bật ra câu trả lời. Nghĩ lại cảnh khi anh ta tắm. Khang Nhiên đưa điện thoại cho anh ta, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn. Tôi không sao có thể tưởng tượng được, một người lớp trưởng Sở bảo thủ, kỷ luật năm xưa, tự nhiên lại trở thành dáng vẻ như vậy.
Khuôn mặt anh ta đột nhiên biến sắc trắng bệt, môi run rẩy, đầu mày chau lại, “Cô nói linh tinh cái gì thế?”
Tôi lườm anh ta một cái, im lặng chẳng buồn nói.
“Ba năm qua, cô luôn ở bên Tưởng Nhược Pham sao?” Khẩu khí của anh ta không được tốt lắm, cơ bản giống như đang thẩm vấn, nhưng anh ta có tư cách đó sao?
Tôi chán chẳng muốn giải thích, không muốn trả lời. Có thể cái phản ứng đó của tôi đã trở thành sự mặc định trong