Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.

i bệnh viện, mà nhiệt độ cơ thể anh ấy càng ngày càng tăng. Tôi lấy thuốc cho anh uống, sau đó lấy khăn để trong tủ lạnh ra đặt lên trán để hạ sốt.
Anh ấy nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hơn nữa còn ngủ rất sâu. Xem ra anh ấy thực sự rất mệt, còn tôi cũng chẳng khác gì.
Nhưng tôi cứ kề cà mãi không ngủ được, một người đàn ông đang qua đêm ở nhà tôi, tôi luôn có cái cảm giác đã làm sai điều gì đó, trong lòng rất thấp thỏm không yên. Thẩm Hân Hân nói chẳng sai, những phụ nữ bảo thủ không ham muốn như tôi, có thể thực sự không có ai thích. Cho nên cô ấy mới vài lần khuyên nhủ tôi gặp được Tưởng sư phụ, nhất định phải nắm thật chắc.
Ngày hôm sau, tôi đến công ty chính thức làm thủ tục thôi việc. Tưởng sư phụ là lãnh đạo trực tiếp của tôi, anh ấy đã đồng ý ký tên rổi, vốn thường sẽ chằng có vấn đề gì, nhưng bộ phận nhân sự cứ chậm chạp mãi không trả lời tôi.
Tôi trực tiếp đi tìm Lưu Mai, cô ta ấp a ấp úng cũng chẳng đưa ra được câu trả lời đúng đắn, trong lúc vô tình đã để lộ cho tôi biết một thông tin: Hiện tại tập đoàn Hiếu Thiên đang gặp khó khăn trong vấn đề luân chuyển tài chính, hợp tác với TPC là hạng mục quan trọng nhất mà ông chủ quan tâm đến, công ty đã quyết định để giám đốc Tưởng tạm thời thay đổi vị trí, cho nên đơn xin thôi việc của tôi, e là có thể bị trả lại. Nếu tôi nhất định làm theo ý mình, đến khi điều chỉnh hồ sơ sẽ gặp phải phiền phức. Tôi bực bội đến mức chỉ muốn mắng ai đó, đây chính là công ty mà tôi đã cần cù tận tuỵ, cống hiến suốt ba năm qua sao? Là loại văn hoá nghề nghiệp gì đây, cơ bản chỉ là những lời nói xằng bậy lừa gạt lòng tin của người khác.
Tôi lao ra khỏi phòng nhân sự, chạy một mạch đến hành lang an toàn, gọi điện cho Sở Mộng Hàn. Gọi liền hai lần mà vẫn không có ai nghe điện. Phổi của tôi dường như đã không giữ nỗi sự phẫn nộ của tôi, tôi liên tục bấm phiếm gọi lại cho anh ta vô số lần.
Cuối cùng sự quấy rối của tôi cũng khiến cho Sở Mộng Hàn ở đầu dây bên kia phải phản hồi lại.
Dường như vẫn giọng nói dịu dàng gọi cho tôi tối hôm qua, rõ ràng là ảo giác của tôi, tiếng nói của anh ta lạnh lùng vô cùng, lại trở về cái giọng châm biếm trào lộng tôi, “Tiêu Đồng Đồng, cô có bị thần kinh không, có chuyện gì nói sau, bây giờ tôi không có thời gi­an.” Nói xong dường như anh ta muốn cúp điện thoại ngay vậy.
Tôi cũng nôn nóng, cái kiểu mập mờ không rõ ràng này, giống như tôi đã chịu đựng đủ những ngày mà tôi nợ anh ta từ kiếp trước vậy, “Sở Mộng Hàn, nếu anh dám cúp máy, tôi sẽ trực tiếp đến công ty tìm anh. Anh gọi điện cho Trần Mạc Nhiên ngay lập tức, để ông ta nhanh chóng sắp xếp bộ phận nhân sự phê chuẩn đơn xin nghỉ việc của tôi. Nếu anh còn làm như vậy nữa, tôi sẽ đến công ty của anh, nói cho tất cả mọi người biết về quan hệ của chúng ta.”
Anh ta dường như không coi sự uy hiếp của tôi là vấn đề, lạnh lùng hắng giọng một cái, lại trầm mặc, sau vài giây mới nói với tôi, “Cô định nghỉ việc à?”
“Đúng vậy, tôi không muốn giữa tôi và anh có bất kỳ quan hệ gì, tôi không cho anh thêm cơ hội nào để sỉ nhục tôi nữa đâu.”
“Tìm thấy nơi tốt rồi, không cần công việc nữa sao?” Khẩu khí của anh ta thật chẳng tử tế chút nào, dường như mỗi lần khi tôi bực tức, anh ta đều phẫn nộ hơn cả tôi.
“Đúng vậy, tôi muốn làm thủ tục ngay lập tức, ngay bây giờ, ngay tức thì!” Tôi nói một câu sắc lạnh như dao cắt sắt.
Bên kia điện thoại lại im lặng, lần này giọng nói của anh ta không còn bực tức nữa, lại còn như rất bình tĩnh nữa, “Trưa ngày mai, đến gặp tôi.” Nói xong thì tắt máy.
Tôi tìm cho mình một bộ đầm liền màu xanh nước biển mà tôi yêu thích nhất, dùng lược chải tóc thật gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng. Người con gái trong gương, đôi mắt to, lông mi dài… Cái dáng vẻ này đi trên phố, chắc hấp dẫn không ít những ánh nhìn ngưỡng mộ đây?
Nhớ lại trước kia, rất nhiều lần, khi tôi chải tóc, anh đứng bên cạnh gương luôn mỉm cười và nhìn tôi trong gương rồi nói: “Cũng không phải xinh đẹp bình thường đâu đấy!” Bây giờ, dáng vẻ của tôi vẫn chưa thay đổi nhiều, nhưng bên cạnh gương đã là khoảng trống từ rất lâu rồi.
Đến trước toà nhà nơi Sở Mộng Hàn làm việc, cũng đã là 11 giờ trưa. Tôi rút điện thoại, gọi vào số của anh ta. Khi có chuông, lại thấy tiếng con gái vang lên, “Xin chào, tôi là thư ký của Sở Tổng, bây giờ anh ấy đang họp, quý vị có việc gì, có thể gọi lại sau, hoặc tôi có thể nhắn lại giúp ạ."
Thật là tự cao tự đại, tôi có cả đống lý do đề nghi ngờ Sở Mộng Hàn cố tình làm vậy, “Tôi là Tiêu Đồng Đồng, cô nói với anh ta, tôi đang chờ ở dưới cổng lớn.”
“Cô là cô Tiêu ạ, Sở Tổng nói, nếu cô đã đến rồi, mời cô lên công ty đợi anh ấy.” Tiếng cô thư ký rất khẩn thiết.
“Không cần đâu, tôi ở dưới đây đợi anh ta cũng được.” Ngữ khí của tôi khá cương quyết, cô ấy nghe thấy cũng không nghĩ là có thể thuyết phục được tôi, chỉ còn biết cúp máy.
Đi lên đó làm gì chứ? Tôi muốn ly hôn với anh ta, lẽ nào còn phải cần có người thấy tôi giống Khang Nhiên hôm đó âm thầm chờ đợi anh ta khi anh ta đang làm việc sao?
Đứng chờ đến một tiếng đồng hồ, cuối cùng