Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.
cũng nhìn thấy Sở mưu nhân, bước chân hùng hổ, dáng người vươn cao. Anh ta nhìn trái nhìn phải khắp xung quanh, cuối cùng cũng phát hiện ra tôi đứng dưới tấm biển quảng cáo to đùng. Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy anh ta sững lại một chút, nhưng sau một giây lại bực bội.
“Sao không đi lên, đứng ở đây tới một tiếng rồi?” Lông mày của anh ta dần dần chau lại, giống như tôi là người xấu xí lắm vậy.
Tôi cũng chẳng muốn ngày hôm nay lại cãi nhau với anh ta, hít thở thật sâu, nói: “Không sao, lâu như vậy còn chờ đợi được, quan trọng gì một tiếng đồng hồ, chúng ta đi thôi.”
Sở Mộng Hàn vẫn còn đang dò xét tôi từ trên xuống dưới, ngọn lửa bực tức trong mắt dần dần dịu xuống, cuối cùng biểu hiện của anh ta cũng bình tĩnh ôn hoà trở lại.
“Cô chờ chút, tôi đi lấy xe…”
Tôi ngồi lên xe, trong cái không gian nhỏ bé kín mít này, ngăn cách hoàn toàn với sự ồn ào huyên náo của thế giới bên ngoài, tiếng thở của hai người chúng tôi càng nghe thấy rõ ràng hơn. Ngày trước, mua một chiếc xe nhỏ vài chục nghìn tệ là ước mơ của chúng tôi, bây giờ giấc mơ của anh ta đã thực hiện được rồi, lại chẳng liên quan gì đến tôi cả.
“Xe của anh cũng được đấy chứ!” Tôi nói một câu rất khách sáo, phá vỡ không khí im lặng. Sắc mặt của anh ta đúng như tôi nghĩ, lập tức trở nên khó coi, cũng chẳng nói câu nào, đưa tay bật nhạc.
Một bài hát êm ái du dương phát ra, lại vẫn là bài hát: “Sau này” của Lưu Nhược Anh. Bài hát cứ vang vang, hai chúng tôi rất lâu, rất lâu không ai nói một lời nào.
Mãi đến khi dừng xe, tôi mới định thần trở lại trong tâm tưởng, chau mày hòi: “Sở Mộng Hàn, anh đưa tôi đến đây làm gì?” Ở đây đâu phải là Sở Dân Chính, mà đó là một câu lạc bộ tư nhân.
“Bây giờ là thời gian ăn trưa, cô nghĩ là Sở Dân Chính họ làm việc 24 giờ trên ngày à?"
Dưới bóng râm của một cái cây to, bên cạnh là toà nhà được thiết kế với kiến trúc thật tĩnh lặng đặc biệt. Ở đây năm xưa là toàn quyền của Italia ở Trung Quốc, xây kiểu 5 tầng mỹ lệ, chính là dấu tích còn lưu giữ lại của thời kỳ đế quốc thực dân. Khi đó, không biết khi đó liệu có một tiểu thư quý tộc nào, mặc một bộ váy mỹ lệ ngồi dưới gốc cây tĩnh lặng đọc sách, chắc chắn đó sẽ là một bức tranh rất đẹp.
Còn tôi lại đang ngốc nghếch đứng ở đây, dường như cũng rất cân xứng và hài hoà với phong cảnh mỹ lệ này. Tôi âm thầm nhìn vào trong cánh cửa mở của tầng 3, có một người đàn ông đang cầm ly rượu nhìn tôi dò xét.
Vẫn chưa kịp nhìn kỹ, thì cổ tay tôi đột nhiên bị Sở Mộng Hàn nắm chặt, anh ta kéo tôi vào bên trong.
Trong giây phút đó, tôi đã choáng váng đến nỗi chẳng nhìn thấy gì trên thế gian nữa.
Trời ạ, ở đây hoành tráng quá, ngọc bích long lanh, hình như bất kỳ thứ gì ở đây cũng phát sáng vậy.
Chỉ nguyên một cái nền quang cảnh phía ngoài thôi, cũng đã rộng gấp hai lần căn nhà tôi đang ở rồi.
Đời sống của Sở Mộng Hàn thực sự xa xỉ như vậy, còn tôi nỗ lực nhiều như thế, lại vẫn chỉ thuê căn nhà có mười mấy nghìn tệ một tháng mà còn phải thương thảo mềm rắn với chủ nhà, tôi uất ức như chỉ muốn giết ai đó.
Sở Mộng Hàn nhìn tôi giống như một người ở quê ra tỉnh vậy, cuối cùng cũng mỉm cười rất hài lòng, nhẹ nhàng ngồi xuống bên bàn ăn to đùng, đưa tay vẫy tôi nói: “Lại đây đi!”.
Hừm, dù sao cũng đã sắp xếp như vậy, để xem anh ta định bày trò gì nữa.
Làm thế nào?
Tôi không thể cứ mãi cúi đầu. Đúng lúc này, hai tay anh ta chạm lên má tôi, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt, nhẹ nhàng dỗ dành tôi, vẫn dịu dàng như năm xưa, “Đồng Đồng…”
Nước mắt tôi giống như nước vỡ đê không sao khống chế được, cứ rơi xuống lã chã. Tôi ngẩng đầu lên, không nhìn anh ta, cố gắng hết sức để nuốt những thức ăn còn nghẹn lại trong miệng. Sau đó, nó như bóp cổ tôi đến nghẹn ngào.
Tôi đáng cười lắm sao? Lẽ nào trước mặt anh ta còn phải giả bộ sao? Tôi vẫn đang nỗ lực, vẫn đang phấn đấu, cũng vẫn đang chờ đợi anh… nhưng nụ cười chế nhạo xúc phạm tôi, sao anh lại làm như vậy? Anh rõ ràng là một kẻ đốn mạt.. mới không thể khóc trước mặt anh…
Tôi thực sự muốn lau nước mắt, một luồng sức mạnh khiến cơ thể tôi không kìm được đã ngả sát vào ngực anh ta. Sở Mộng Hàn ôm tôi thật chặt trong lòng, để mặt áp sát vào tay tôi.
“Đồng Đồng…Đồng Đồng…” Giọng nói anh dịu dàng như nước, vừa như hoảng hốt vừa như tiếng anh gọi bên tai tôi vào buổi sáng năm xưa: “Đồng Đồng, Đồng Đồng, dậy đi…, con heo con lười biếng…”
“Còn anh là con heo to lười biếng…” Hai người cứ đôi co như vậy trên giường đến huyên náo.
Bị anh ôm thật chặt, không sao nhúc nhích được, tôi cố nâng mặt lên bờ vai anh, khóc một cách đau đớn. Mãi đến khi nước mắt của tôi khiến cho chiếc áo nhất định là rất đắt tiền của anh ta bị ướt một mảng lớn, tôi mới dần dần ngừng hẳn nấc nghẹn. Tôi hận chính mình, nhưng tôi không sao kìm nén được nó.
Sở Mộng Hàn đã buông tôi lỏng hơn, trong ánh mắt sâu thẳm như hồ nước lạnh rõ ràng đang hướng về phía mặt tôi, khoảng cách giữa hai chúng tôi gần như vậy, tôi nghe thấy cả hơi thở của anh ta từ từ trở