Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342141
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2141 lượt.
nên gấp gáp hơn.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra rồi đứng lên, lùi lại phía sau mấy bước: “Sở Mộng Hàn, cảm ơn bữa cơm trưa của anh, tôi ăn no rồi, chúng ta… nhanh chóng đến Sở Dân Chính thôi.”
Anh ta cúi đầu nhìn lên đồng hồ đeo tay, nói với tôi một cách nghiêm túc: “Từ đây đến đó chỉ mất khoảng 20 phút thôi.”
Nhìn cái dáng vẻ không nhẫn nại của tôi, anh ta có vẻ buồn chán, lại ngồi trở lại vị trí ban đầu của mình, tỉ mỉ nhìn tôi nói: “Đồng Đồng, anh có chuyện muốn nói với em.”
Thấy tôi im lặng, anh lại thở dài, dường như dáng vẻ rất đau khổ, “Em thật sự yên tâm khi trao cuộc đời mình cho Tưởng Nhược Phàm sao? Em có hiểu anh ta không? Liệu anh ta có đủ khả năng chăm sóc cho em không, tình cảm của em dành cho anh ta có thực sự là … tình yêu không?”
Nói xong chữ “tình yêu”, anh ta lại rút một điếu thuốc ra châm, kẹp giữa hai ngón tay và hít vài hơi một cách thành thục, thở một hơi thực dài, “Đồng Đồng, anh sợ em…”
“Sở Mộng Hàn, anh có phải là quá vô lý không?” Tôi ngắt ngang đề tài “quan tâm” đến tôi của anh ta.
Tôi mỉm cười, nói rất bình thản, “Tường sư phụ là một người đàn ông tốt, có năng lực, biết gánh vác, có trách nhiệm rất cao, anh ấy khiêm tốn với người khác, thực sự là kiểu người mà tôi thích. Tôi và anh ấy quen biết đã ba năm, khâm phục anh ấy, sùng bái anh ấy và cũng rất yêu anh ấy. Anh ấy rất tốt với tôi, thực sự rất tốt. Chúng tôi ở bên nhau, rất vui vẻ, cũng rất hạnh phúc… hơn nữa, mẹ tôi cũng rất quý anh ấy…”
Khuôn mặt Sở Mộng Hàn lạnh lùng cực điểm, ngón tay kẹp điếu thuốc đang run rẩy, sau đó, anh ta dập nó thật mạnh vào trong cái gạt tàn.
Anh ta đứng dậy, lại tiến sát về phía tôi: “Em nói những điều đó là thực sao?”
Tôi thản nhiên đón nhận ánh mắt của anh ta, nghiêm túc gật đầu, Là thực, còn chân thực hơn cả vàng thật!”
Hai mắt chúng tôi nhìn nhau rất lâu, tôi nhìn thấy trong mắt anh ta phát ra luồng ánh sáng rực, rồi đột nhiên lại tắt lịm.
Lòng tự tôn của Sở mưu nhân không phải người bình thường nào cũng sánh bằng, khi còn đi học đã vậy, bây giờ có tiền rồi, còn có cả địa vị nữa, chắc chắn càng như vậy.
Anh ta cúi đầu, như đang làm một quyết định trọng đại nào đó, sau đó từ từ lôi trong người ra một tấm thẻ ngân hàng.
Tôi sững sờ một lát, tay đã bị anh ta nắm chặt. Anh ta dùng bàn tay lớn mở lòng bàn tay tôi ra, ngửa mặt lên trên. Đặt nó vào trong bàn tay tôi.
Vẫn chưa kịp rút lại, thì tay Sở Mộng Hàn đã rời ra.
Tôi nhìn khuôn mặt anh ta cứng rắn như thép. Giống như người bị bệnh vậy, thật khó coi.
“Cái gì vậy?” Tôi cầm nó, lật qua lật lại trước mặt anh ta. Trong thẻ ngân hàng đương nhiên là tiền rồi, nhưng tôi muốn hỏi anh ta đưa cho tôi cái này có ý gì.
Mới đầu chúng tôi tự do yêu nhau, thống nhất ly hôn, cho nên anh ta không cần phải trả cho tôi phí tổn tuổi thanh xuân. Hơn nữa, khi tôi khó khăn nhất cũng đã qua đi rồi, bây giờ đưa cho tôi những thứ đó còn có tác dụng gì chứ? Cứ cho là tôi có nghèo túng, có cần tiền, nhưng cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện dựa vào một khoản tiền lớn để thay đổi diện mạo cuộc đời mình, huống hồ cái người đó lại còn là “chồng cũ” của tôi! Tiền của anh ta đều là kiếm được từ sau khi rời khỏi tôi, cho nên chẳng có một đồng một hào nào liên quan đến tôi cả.
Cầm tấm thẻ ngân hàng nhẹ tênh trong tay, tôi tự cười châm biếm, tôi nghĩ nếu là cái ngày hôm đó cách đây không lâu, anh ấy tự tay nhét cho tôi tấm thẻ này, tôi nghĩ tôi nhất định là sẽ vui mừng lắm.
Nhưng bây giờ tôi đã không còn cần nữa rồi.
Nhìn thấy nụ cười của tôi, anh ta như bị bỏng vậy, vài giây liền giống như chịu một sự tổn thương to lớn vô cùng.
“Ở đây có một khoản tiền, để lại cho em, cũng có thể sau này em sẽ cần dùng đến” Không nói rõ trong đó có bao nhiêu tiền, nhưng đã đến điểm cuối cùng anh ta có thể chịu đựng được rồi.
Tôi lại đẩy cái thẻ ngân hàng về phía anh ta, “Cái này tôi sẽ không cần đâu, tôi nghĩ sau này tôi cũng không có cơ hội để dùng đến nó”. Nếu muốn để lại cho tôi một cái gì, vậy hãy để tôi nhớ đến những gì tốt đẹp nhất giữa hai chúng ta.
Không còn tình yêu, còn cần tiền để làm gì?
Nhưng tôi lại không ngờ sự cự tuyệt của tôi lúc này, trong tai anh ta, căn bản lại thành một ý nghĩ khác.
Anh ta lập tức trở lại giọng điệu châm chọc khiêu khích tôi, “Tiêu Đồng Đồng, cô sớm đã trải qua những ngày tháng của một cô thiếu nữ không hiểu biết, sao bây giờ lại có thể ấu trĩ như vậy nhỉ? Cô cứ nhất định cho rằng người đàn ông như thế có thể nương tựa vào được sao, có thể đáng tin cậy đối với cô như vậy sao? Một người phụ nữ cất giữ một ít tiền bên người, mới khiến cho người ta có thể yên tâm được, sao cô lớn như vậy rồi, một đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu?” Ha ha, hoá ra là anh ta cho rằng tôi câu được con cá bằng vàng, mới không cần đến tiền của anh ta, rõ ràng là gà nói cho vịt nghe đây mà.
“Sở Mộng Hàn, cái thẻ này, tôi sẽ không lấy đâu, tôi lấy anh là do tôi tự nguyện chọn lựa, mới đầu tôi yêu anh, cũng là chuyện của riêng tôi, tất cả chẳng liên quan gì đến anh hết, tiền của anh anh giữ lại cho người co