Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
ất luận là thế nào, chúng tôi cũng đã không thể nào quay lại như trước kia được nữa. Trong thời gian ba năm, đã xảy ra rất nhiều chuyện, cũng đã bỏ lỡ mất rất nhiều thứ.
Có thể tôi cũng giống như anh ta, có thể anh ta đã không còn là Sở Mộng Hàn mà tôi đã từng yêu, đã quen thuộc. Bắt gặp ánh mắt đầy nghi ngờ của tôi, anh ta đột nhiên trở nên yếu đuối và mệt mỏi.
“Đồng Đồng, rời xa Tưởng Nhược Phàm được không?” Câu nói này bất ngờ như đánh trúng tôi, tôi không cử động nhìn anh ta, đúng lúc mà tôi dường như muốn đem tất cả những biểu lộ của anh ta quy kết thành sự đau khổ, thì tôi đột nhiên nhớ lại cuộc điện thoại đó, khoé miệng cong lên một nụ cười xấu xa, “Ban nãy, nếu tôi nghe không nhầm, thì mẹ anh đã có thông điệp cuối cùng muốn chúng ta ly hôn đúng không? Tôi còn nhớ bà ấy luôn không thích tôi, năm đó những lời bà ấy nói thực sự rất khó nghe, bây giờ, tôi dường như vẫn không thể tưởng tượng được, bà ấy gặp lại tôi sẽ còn sỉ nhục tôi thế nào nữa. Anh cứ phải khiến cho bà ấy hiểu nhầm là tôi vướng víu trói buộc anh, không chịu ly hôn với anh, thì anh mới vừa ý sao? Tôi thực sự không hiểu, rõ ràng bên cạnh anh có nhiều phụ nữ như vậy, sao vẫn không chịu để tôi tự đi tìm hạnh phúc của riêng mình.”
Ba năm rồi, đúng vào lúc cuối cùng của chuyện ly hôn, mới nghĩ đến chuyện níu giữ tôi, như vậy là tâm lý gì? Chiếm hữu, không cam tâm?
Sở Mộng Hàn nghe thấy tôi nói câu “rất nhiều phụ nữ”, sắc mặt chợt đổi khác, nhưng lại hoàn toàn không phủ nhận, trong lòng tôi vẫn còn chưa được não bộ cho phép, đã tự co thắt lại.
“Em có hiểu Tưởng Nhược Phàm không? Trước khi đến Hiếu Thiên anh ta làm gì, hoàn cảnh gia đình như thế nào, trước nay đã từng có lịch sử ái tình như thế nào, em đều biết rõ chứ? Sao em có thể giao cuộc đời mình cho một người đàn ông một cách đơn giản như vậy?”
Tôi đã bị hàng loạt những câu hỏi ở anh ta hỏi trúng, anh ta nói những điều đó, thực sự tôi chưa bao giờ hỏi Tưởng sư phụ.
Nhìn thấy biểu hiện sững sờ của tôi, ánh mắt của anh ta như càng phẫn nộ hơn, giống như tôi là một người phụ nữ ngu xuẩn nhất thế gian này khiến cho người khác phải lo lắng. Thái độ ghét bỏ của anh ta đối với Tưởng sư phụ không một chút nào che đậy, như được viết rõ từng nét trên khuôn mặt anh ta.
Nhưng cũng đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên. Lúc này đến lượt tôi căng thẳng, trên màn hình hiện lên số điện thoại của mẹ tôi.
“Đồng Đồng, bác sĩ nói sức khoẻ của bố con hiện giờ có thể chuyển viện được rồi, mẹ nhớ lần trước lãnh đạo Tưởng có nói chuyện sẽ giới thiệu bác sĩ cho bố con, nên mẹ nghĩ mấy hôm nữa sẽ đưa bố con lên thành phố A.”
Chớp mắt tôi đã được đào tạo ba ngày ở Vĩnh Chính rồi. Hôm đó tuy chưa cùng Sở Mộng Hàn đến Sở Dân Chính, nhưng anh ta đã đồng ý chuyện tôi xin thôi việc rồi. Thật là hài hước, tôi muốn xin thôi việc, cuối cùng lại phải cần đến sự đồng ý của “chồng cũ”.
Cuối cùng cũng rời khỏi Hiếu Thiên, nhưng cũng giây khắc đó, xã hội đã cho tôi thấy thế nào là tình người ấm lạnh, thói đời thất thường, một tờ giấy thôi việc nhỏ bé, bên trên có chữ ký của lãnh đạo, nhưng còn phải đến các phòng tài vụ phòng thông tin để chờ các bộ phận ký tên, để tránh những điều không đáng xảy ra. Những giám đốc của các bộ phận đó khuôn mặt mỗi người một biểu cảm, có người vẫn còn nhiệt tình như ngày trước, có người lập tức thay bằng một sắc mặt khác, chẳng có việc gì cũng bắt tôi chờ cả tiếng đồng hồ.
May là tôi chẳng vui chẳng buồn, chỉ khi cầm tờ giấy nhỏ bé, rời khỏi công ty, trong lòng tôi lại có một sự lạnh lẽo đến khó mà kìm nén được. Buổi tối, tôi cùng ăn cơm với các đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế, ngày hôm sau tôi đến Vĩnh Chính làm việc, bắt đầu một bến bờ hoàn toàn mới.
Người mới làm việc trong cương vị mới cần có một tuần để đào tạo, thời gian buổi trưa, tôi chỉ cùng với vài người đồng nghiệp đi lên nhà ăn trên đỉnh tòa nhà để ăn trưa. Rất nhiều người, những nhân viên văn phòng trong tòa nhà này, đều có thể đến để ăn cơm. Chỉ là tôi không ngờ ngày ngày đều nhìn thấy Chu Chính ở đó.
Ngày trước khi còn ở Hiếu Thiên, ngoài Tưởng sư phụ ra, dường như không nhìn thấy một vị lãnh đạo cao cấp của công ty tập trung ở thang máy để đi lên ăn ở phòng ăn chung. Còn Chu Chính lại cầm khay cơm, mỗi hôm ngồi ăn thì chuyện trò với một nhân viên khác nhau trong phòng ăn.
“Là ai ạ?” Tôi hỏi một cách khó hiểu. Cảm thấy mẹ tôi cười rất đắc ý, “Mẹ đã gặp mẹ của Sở Mộng Hàn đó, bà ấy cũng khám bệnh ở đây, con đến đây nhé!”
“Cô sao thế?” Chu Chính nhìn sắc mặt thảm hại của tôi, chau mày hỏi.
“Không có việc gì, trong nhà có người đi viện, tôi phải đến bệnh viện một lát.” Tâm trí tôi như để đi đâu vậy, tôi nghĩ: Chết rồi, hai bà già ở cạnh nhau, nhất định chuyện tôi chưa ly hôn sẽ bị phơi bày hết.
“Tôi cũng vừa hay có chuyện phải đi, để tôi đưa cô đi?”
“Ừm.” Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì đã vội gật đầu, vài giây sau mới ý thức được anh ta vừa nói cái gì, vội vàng nói, “Không cần đâu, Chu Tổ