Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.
tôi vào bếp làm cơm thịt bò cà chua, mỗi người một suất, lại xào hai đĩa rau, vừa bày ra thì Uông Tường về. Mẹ Thẩm thấy Uông Tường không hề để lộ một chút nào về thần sắc không vui, ngược lại còn gắp đồ ăn liên tục cho anh.
Uông Tường cũng trở về bộ dạng tươi cười, chỉ có Thẩm Hân Hân là xị mặt. Ăn xong, Uông Tường xem phim với mẹ Thẩm, Hân Hân gọi tôi vào phòng ngủ thẩm vấn, “Cậu và Tổng Giám Tưởng sao rồi? Lẽ nào vì Sở Mộng Hàn mà làm chuyện ngốc nghếch, nếu như vậy coi như mình không quen biết cậu, tuyệt giao từ đây.”
“Mình và Mộng Hàn đã trở thành xa lạ rồi, dù chết cũng không quay lại, sau này cậu đừng nhắc đến anh ta trước mặt mình như vậy.” Tôi khó chịu đi ra nhưng bị Hân Hân kéo lại, ấn xuống, “Không phải vì Sở Mộng Hàn, vậy tại sao? Trước kia không phải cậu đã đi du lịch với Tưởng Nhược Phàm sao? Cậu đừng nói với mình những ngày nam nữ một mình bên nhau, giờ đẹp ngày đẹp àm lại chưa làm gì nhé!”
Tôi đẩy Hân Hân ra, “Làm gì?”
“A? Tưởng Nhược Phàm đúng là Liễu Hạ Huệ[1'> , mỹ nữ trước mặt mà có thể ngồi yên?” Cô không tin nhìn tôi, mặt tôi đỏ lên, “Trong đầu cậu chứa cái gì vậy? Giữa bọn mình chẳng có gì cả, những ngày đó anh ấy chỉ đơn thuần tâm sự với mình mà thôi. Mình và anh ta không hợp, chẳng có liên quan đến ai cả. Mẹ anh ấy không đồng ý bọn mình bên nhau, mình không muốn đi vào vết xe đổ, cậu đừng nghĩ linh tinh nữa.”
[1'> Liễu Hạ Huệ: Người đất Liễu Hạ, nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử.
Chuyện kể rằng, một hôm Liễu Hạ Huệ dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm.
Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần nào.
“Ủa, không hợp? Mình thấy hai người rất hợp. Cậu đừng giả bộ, tâm sự gì chứ. Năm đó cậu và Sở Mộng Hàn mới quen nhau chưa lâu đã sống chung… Sở Mộng Hàn thì được, Tưởng Nhược Phàm sao lại không?”
Bên ngoài trời đã tối om, trong bầu trời có những vì sao sáng, giống như khuôn mặt cười của trẻ thơ. Cuối cùng hai chúng tôi đều lên giường nằm, tôi nói: “Hân Hân, đừng nói chuyện mình, cậu và Uông Tường dự định thế nào? Thực ra mẹ cậu nói đúng, tình cảm đến giai đoạn nhất định sẽ thăng hoa. Cậu nói cậu và Uông Tường bên nhau cũng mười mấy năm rồi, bố mẹ hai bên đã đồng ý. Mẹ anh mỗi năm đều gửi cho cậu bao nhiêu đồ ăn ngon, còn tự tay may quần áo cho cậu, có thể thấy bà rất thích cậu, các cậu thuận theo ý bố mẹ kết hôn đi!”
Tôi nghĩ đến bóng dáng Uông Tường đứng trong bóng tối, trong lòng cảm thấy thật đáng thương.
“Bọn mình còn có chuyện gì ngoài chuyện tiền, ai không thích lúc kết hôn đường đường chính chính, dù sao đó là việc đại sự cả đời. Vài năm trước nhà anh cho 20 vạn, nhà mình cho 10 vạn mua nhà ở thành phố A, xem vài nơi đều không thích hợp, sau đó giá nhà tăng muốn đợi xem sao, ai ngờ ngôi nhà này đã sắp thuê 20 năm rồi, đoạn bình thường cũng gần một vạn tám 1m², 50m² gần 90 vạn. Nhưng tiền trả lần đầu vẫn là 30 vạn. Mình và Uông Tường đều tự do quen rồi, sợ những ngày vì nhà mà phải tiết kiệm cơm áo, cố gắng duy trì hiện trạng, dù sao bọn mình không rời xa nhau, như vậy cũng tốt, hà tất phải tự tìm phiền não?”
“Nếu một ngày Uông Tường rời xa cậu, cậu làm thế nào?” Tôi đột nhiên hỏi không suy nghĩ.
Cô bạn kinh ngạc, hừm mấy tiếng, “Không thể, trừ khi mình bỏ anh ấy.”
“Mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu, cậu hãy trả lời mình.” Tôi đẩy cánh tay bạn, gặng hỏi.
Cô bạn nhắm mắt suy nghĩ, sau đó mở mắt ra ho nhẹ hai tiếng, “Chắc chắn sẽ không tự sát.”
Tự sát? Tôi kinh ngạc mở to mắt nhìn. Cô bạn lại cắm răng nói tiếp: “Mình không tự sát, nhưng không loại bỏ tình huống sẽ giết người.”
Buổi tối, tôi và mẹ Thẩm ngủ cùng nhau trong một phòng, đêm qua cả đêm không ngủ, đầu chạm vào gối là thiếp đi, nhưng lại ngủ không nổi. Đầu đau, không biết bao lâu sau, ý thức dần dần mơ hồ. Rõ ràng là mệt mỏi nhưng trong lòng vẫn có ý niệm, không để mình ngủ, vì nếu ngủ ngày hôm nay lại qua đi, lại gần ngày kết thúc thêm một ngày, thành tích vẫn là con số 0, chỉ một chút thu nhập, mình phải làm sao? Không qua nổi thử thách, tôi có tiếp tục làm không? Không làm việc này có thể làm gì? Lẽ nào thu nhập cao chỉ là mộng tưởng của tôi? Tôi chỉ có thể lao lực ở thành phố phồn hoa này?
Không biết có phải là tỉnh trong mơ hay không, tôi mở to mắt, trước mắt là một khoảng tối, bên trái là hơi thở đều của mẹ Thẩm, tôi thở nhẹ, người già ngủ giấc không sâu, tôi lật đi lật lại nhất định đánh thức bà. Đối diện phòng khách là cửa kính sát đất, không có rèm cửa, đèn đường bên ngoài có thể nhìn rõ cành liễu đung đưa trong gió. Tôi đi đến, qua cửa sổ ngắm cảnh sắc bên ngoài, tỉnh táo hơn. Trong bầu trời ánh trăng tròn thê lương, giống như vệt sáng trên giấy.
Dưới đèn đường là biển số xe quen thuộc rất nhanh thu hút ánh mắt tôi, chỉ thoáng nhìn đã