Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.
, quần áo anh đã ướt đẫm. Anh đứng đó, mặt cười, đứng yên nhìn tôi.
Tôi đang định đóng cửa, anh lại nhanh hơn tôi bước vào, sau đó đóng cửa lại, ôm tôi vào lòng.
“Anh đi ra…”
“Anh không đi.”
“Anh mau đi đi…” Nhưng sau đó âm thanh của tôi dường như đều bị giam hãm vào cổ họng anh.
Anh dùng lực hôn tôi, vừa đẩy vừa ôm đưa tôi vào nhà, đóng cửa. Trong mơ màng, tất cả trở nên hỗn độn, chỉ ý thức được anh ôm tôi lên giường, môi anh đặt lên môi tôi, hôn thật mạnh, cướp đi toàn bộ hơi thở của tôi.
Tôi vùng vẫy chặn tay trước ngực anh, ngăn anh tiến sát hơn, nhưng hai tay bị anh dùng một tay nắm chặt, cố định sau người, tay kia của anh ôm chặt eo tôi.
Trong phút chốc thân thể mệt mỏi của tôi mất đi tất cả sức lực:
“Sở Mộng Hàn…” Vừa mở miệng, đầu lưỡi của anh đã đưa sâu hơn, cuộn lấy tôi, dường như chỉ có như vậy mới an ủi được hai linh hồn bất an trong đêm.
Mưa càng lớn, tiếng lốp bốp trên cửa sổ, nhưng không thể ngăn nổi hơi thở rạo rực của hai người. Tay tôi mất kiểm soát vòng qua eo anh, dúi mặt vào lòng anh.
Giây phút đó giống như người bị chìm trong đại dương cuối cùng đã với tới một cây gỗ nổi trên mặt nước. Cảm giác rất khó chịu, trong lòng muốn đẩy ra, nhưng tay lại càng ôm chặt hơn.
“Đồng Đồng đừng sợ, có anh…”
Có anh? Anh thực sự ở đây? Có phải lại là giấc mộng?
Trái tim đau đớn… nghẹn ngào…
Anh vừa khẽ gọi tên tôi. Tủi hờn, cô đơn đã từng trải qua đều hóa thành nước mắt.
Cảm giác được tay anh mới đầu đặt trên trán tôi, sau đó đưa xuống người tôi, lật tôi lại.
Ái!
Mặt đối mặt, đầu mũi cao của anh chạm vào tôi. Tim tôi đập nhanh hơn.
“Sở Mộng Hàn, anh xuống mau!” Sốt suốt một đêm, toàn thân vẫn không còn chút sức lực.
Anh cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.
Tôi quyết đoán đưa ánh mắt về phía khác, nhìn ra ngoài. Dưới ánh mặt trời, căn phòng tồi tàn, tôi đã trưởng thành như thế này, chưa từng ở một ngày trong môi trường như thế này. Không phải nói ở đây cũ nát, nghèo khổ, mà dù ở đâu tôi cũng dọn dẹp thật sạch, sau đó với khả năng của mình để nơi đó ấm áp, thoải mái hơn.
Ví như tôi sẽ bỏ ra 10 tệ mua một cành trúc đặt trong bình hoa làm từ chai pepsi. Hoặc dùng tờ bìa tạp chí tự gấp thành chiếc thùng rác độc đáo. Nơi này giống như trại của dân tị nạn, tôi cau mày khi nhìn lại nơi này.
Vất vả suốt ba năm, một đêm trở về trước ngày giải phóng.
Đang sầu não, anh buông tôi ra, xuống giường. Hôm qua quần áo anh bị ướt, lúc này tôi phát hiện ngoài quần trong, anh không mặc gì khác. Bộ vest và sơ mi vắt trên lưng ghế bên cạnh.
Tôi hốt hoảng, chui đầu vào chăn. Đợi khi chui ra, anh đã mặc xong đồ chăm chú nhìn nơi này. Nỗi buồn và thất vọng hiện rõ trên mặt anh. Anh nói với tôi “Hôm nay đừng đi làm, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Gọi điện xin nghỉ, tôi lại đắp chăn lên người, lại thấy anh nhìn tôi hỏi: “Giờ em làm ở đâu?”
“Anh không cần biết thưa Tổng Giám Đốc Sở”, chỉ lộ ra đôi mắt nhìn thẳng vào anh.
Anh thở dài, “Đồng Đồng, em nhất định phải dùng khẩu khí đó nói với anh sao?”
Tôi cười, “Ngài là Tổng Giám đốc của TPC, là bố mẹ của Tập đoàn Hiểu Thiên, tôi hy sinh ba năm làm việc phấn đấu ở đó mới đổi lại được sự tôn trọng và tự do, không muốn lại bị xâm phạm.”
“Anh thừa nhận vì sự ích kỷ của anh không muốn thấy em và Tưởng Nhược Phàm bên nhau. Nhưng Trần Mạc Nhiên tâm địa bất chính, không từ thủ đoạn đạt được mục đích, anh sao có thể yên tâm để em tiếp tục làm việc dưới tay hắn.”
Ha ha, anh nói ra thật dễ dàng, như tôi không hiểu nhân gian, không cần kiếm tiền. Huống hồ tại sao phải để anh ta yên tâm? Anh ta bỏ qua một điểm, trước khi anh ta xuất hiện, công việc của tôi đều rất tốt, có phải vì anh ta mà vận may cả đời sẽ không đến với tôi.
“Nếu em muốn thực ra có thể đến TPC làm việc!” Cuối cùng anh đưa ra suy nghĩ thực của mình.
“Đến TPC làm việc? Lẽ nào ngài Sở muốn quan tâm đặc biệt tới tôi giống như với người khác.” Tôi châm chọc.
“Ý gì?” Anh nhìn thẳng vào tôi tỏ vẻ ngạc nhiên dưới ánh mặt trời.
Anh giả ngốc, tôi nhẫn nại giải thích cho anh nghe, “Ví như nói ngài chức trọng quyền cao, nhìn thấy người phụ nữ nào tài sắc hơn người, yêu cầu cô ta cung cấp dịch vụ đặc biệt cho ngài. Dựa trên nguyên tắc giao dịch công bằng, ngài sẽ giúp cô ta về tiền bạc, công việc.”
Sắc mặt anh thay đổi, cau mày, “Trong đầu em đều là những thứ này sao?”
Tôi cười lạnh nhạt, “Ngài Sở, tôi sống một mình suốt bao nhiêu năm, giờ ngài lại đến bảo tôi nhờ phúc của ngài, không thấy rất đáng cười sao?”
“Đồng Đồng, đừng nói vậy. Em không phải muốn tiếp tục sao?”
Anh rất thành thật, có cả sự kỳ vọng, nhưng tôi thấy nực cười.
“Cảm ơn ngài đã quan tâm, tôi không thể tiếp tục. Nguyện vọng này chưa được sự đồng ý của ngài thì tôi đã thực hiện rồi. Tôi làm việc hay không không liên quan đến ngài. Nếu ngài muốn yêu hay đầu tư tình cảm vào người khác, nếu tiếp tục giày vò tôi, nhất định sẽ chẳng thu được gì.”
Tôi nhận rõ tâm trạng hứng khởi của anh đã bị tôi phá vỡ. Chỉ n