Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342187
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.
không chịu, cho nên đã bỏ qua cơ hội đó. Sau này, lúc nào cũng kỳ vọng quá xa với thực tế, làm tới mấy công ty mà anh ấy vẫn không được hài lòng, nên cuối cùng cứ ở nhà mãi, thỉnh thoảng mới giúp ai đó làm mấy trang web vớ vẩn, thu nhập rất bấp bênh. Cho nên hai người bọn họ chi tiêu, hầu như đều dựa vào mình Hân hân.
“Đồng Đồng, chào mừng em đến chơi, cuối cùng chúng tôi cũng không phải ăn đồ ăn ngoài nữa rồi!” Uông Tường đã thay một chiếc áo có cổ và quần bò nghiêm chỉnh sáng sủa bước ra.
Thế nào gọi là một người đàn ông bóng bẩy? Uông Tường chính là hình mẫu cho kiểu người đó. Con người anh ta lúc nào cũng mang khí chất của một người đàn ông vô ưu vô lo, ngũ quan cũng rất đặc biệt, đồng thời rất hòa nhã thân thiện.
“Được, muốn ăn gì, hôm nay tan làm em sẽ làm cho hai người ăn”. Rất nhiều người không thích nấu cơm, nhưng tôi thì lại thích, đặc biệt là nấu cho người trong nhà mình ăn, tôi luôn cảm thấy rất vui và hạnh phúc.
“Ha ha, coi như có thể được cứu tế rồi, bảo bối của nhà anh mấy hôm nay muốn giảm cân, ép anh ngày nào cũng ăn đồ giảm béo cùng với cô ấy, cả ngày cứ như thỏ ăn vậy, anh sắp đỏ hết cả mắt lên rồi.”
Tôi thở dài, cố gắng lấy lại tinh thần nói với Hân Hân: “Cậu giảm cân, để Uông Tường cũng phải ăn chay theo cậu à?” Hân Hân kiêu căng trừng mắt nhìn Uông Tường một cái, “Tôi ý chí không được mạnh mẽ, không chịu được sự mê hoặc của người bên cạnh được chưa? Anh ấy ngồi bên ăn đùi gà, tớ chỉ ngồi bên nhìn, rõ ràng là sống không bằng chết. Người ta nói, hoạn nạn gặp chân tình, chỉ là ăn cùng với tôi mấy ngày chay tịnh đã không chịu được thử thách rồi, hừm!”
Uông Tường đi lại gần vuốt vuốt gò má xinh xinh của Hân Hân: “Được rồi, đương nhiên là được chứ, lời của vợ chính là thánh chỉ mà!”
Đến công ty cũng đã tầm 2 giờ chiều rồi, tôi đi thẳng đến trước bàn làm việc của mình, vội vàng bật máy tính lên, lấy ra tập tài liệu khách hàng.
Khi còn được đào tạo, thầy giáo nói tôi nên phân chia khách hàng thành các cấp bậc A, B, C, trình tự là: Khách hàng xuất sắc, khách hàng tiềm năng, và khách hàng bình thường.
Liên lạc điện thoại một lượt với các khách hàng loại A đã tiếp xúc trong tháng này. Chưa hết nửa tiếng đồng hồ, danh sách các nhà doanh nghiệp đã hết, cùng với cuộc điện thoại cuối cùng kết thúc, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
Những khách hàng mà trong tháng có ý định chuyển tiền và ký hợp đồng, đã chẳng có một người nào thực hiện theo cam kết. Không phải là từ chối thẳng thừng, thì cũng là lý do người phụ trách đi công tác. Như thế thì tháng này tôi không chỉ không có tiền hoa hồng, mà ngay cả mức tiêu thụ thấp nhất của tháng đầu tiên cũng không hoàn thành nữa. Nếu vậy tức là cuộc sát hạch tháng thứ nhất của tôi đã không vượt qua, và tiền thu nhập chỉ có tiền lương cơ bản là 1.800 tệ mà thôi. Người khác đều nói ông trời không phụ người chăm chỉ, có lòng, nhưng vì sao tôi đã vất vả cả tháng trời, ông trời vẫn không chịu chiếu cố đến tôi một chút nhỉ? Giây phút này, tôi chỉ cảm thấy toàn thân mình đang nhẹ bẫng, máu từ trên đầy đến chân đều như đông lạnh lại.
Ngày trước tuy không có tiền, nhưng ngoài tiền ăn thì chỉ là tiền thuê phòng của tôi, nhưng bây giờ, còn phải trả nợ ở nhà nữa. Khi đó vì thu nhập của tôi có thể chi trả được tôi mới mua nhà, còn giờ đây, mong ước kiếm tiền của tôi vẫn còn chưa thành hiện thực, lẽ nào thực sự phải dùng đến thẻ vay nợ tín dụng sao, tháng này phải dùng thẻ tín dụng rút tiền mặt để trả nợ ngân hàng sao? Tôi như bị chuyện này kích động khiến cho khóc không ra nước mắt.
Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những hình ảnh rườm rà dần dần tiêu tán trước mắt tôi, màn hình trở thành một màu đen. Cảm giác có người gọi mình, “Tiêu Đồng Đồng, Tiêu Đồng Đồng….” Là tiếng một người đàn ông, rất trầm ấm và nghiêm nghị, ẩn chứa một chút bực tức.
Tôi gắng sức lắc mạnh đầu, cố quay đầu lại, một khuôn mặt người đàn ông rất nghiêm túc, xuất hiện ngay trước mặt tôi. Chính là Chu Chính lãnh đạo cao nhất của tôi. Anh ta đang dùng ánh mắt hầm hầm như sắt thép dò xét tôi từ đầu đến chân, giống như tôi đã hại công ty anh ta phải đóng cửa vậy.
Anh giận dữ nói với tôi: “Là dân văn phòng của thời đại mới, dù làm hay ngủ nghỉ đều có quy định, tôi không thể nào tưởng tượng hành vi vô tổ chức như vậy sẽ phát sinh từ cô, Tiêu Đồng Đồng?”
“Rất bình thường, việc khó khăn nhất trên thế giới này là hai việc gì cô biết không?” Đột nhiên anh ta đổi sang khẩu khí cười đùa thoải mái hơn. Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy khóe môi anh đang cười.
Anh cười lớn hai tiếng, mắt sáng lên, cố cúi đầu ra vẻ thần bí, kéo gần khoảng cách giữa tôi và anh “hai việc khó nhất trên thế giới này, một là lấy tiền người khác, việc khác là lấy mạng người khác! Cô đang làm việc thứ nhất, nên tháng đầu không có thành tích là chuyện bình thường. Nếu ngày nào đó có người chủ động đưa tiền cho cô. Lúc đó cô mới cần cẩn thận.”
Cuối cùng tôi cũng bật cười vì câu nói của anh.
Có phải người có thể làm sếp ha