Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2357 lượt.
u thuật cần tiền, chậm một chút là chết trong bệnh viện rồi, cô ấy khóc lóc gọi điện mượn tiền anh, ngay cả điện thoại anh cũng không thèm nghe, chỉ quan tâm đến phong lưu hưởng lạc với gái đẹp. Tôi không có quyền quản chuyện đó, lẽ nào anh có quyền sao?”
“Cô ấy về nhà gửi tiền, khi ngủ bụng vẫn còn đói meo, là tôi đưa cho cô ấy xuất cơm rang trứng. Khi cô ấy ốm đau nóng sốt không ai chăm sóc, là tôi ở bên cô ấy trông nom. Cô ấy trong cơn sốt mê sảng còn gọi tên anh, nhưng người ở bên cô ấy lại là tôi. Sở Mộng Hàn, anh nói hai chúng ta rốt cuộc ai là người có tư cách? Ba năm nay anh không một lần xuất hiện, bây giờ anh chạy đến nói mọt câu, Đồng Đồng phải đi với anh, anh nói xem, anh dựa vào đâu, anh dựa vào đâu chứ?”
Tôi nhìn thấy Sở Mộng Hàn ngẩn người đứng đó, trong mắt lẫn lộn rất nhiều loại biểu cảm, đa phần đều là kinh ngạc, sau đó là đau đớn, bi thương, xấu hổ, hối hận...
“Đồng Đồng, em gọi điện là vì cần tiền sao?” Anh ta nói ra một câu mà tôi không dám tin, trừng trừng nhìn tôi, cả người đau đớn xót xa đến nỗi tưởng chừng như không đứng vững.
Tôi cúi đầu xuống, bóng mặt trời buổi trưa từ cửa sổ chiếu xuyên vào, tôi nhìn thấy bóng ba người chúng tôi đan xen vào nhau, lạnh nhạt trả lời: “Phải, nhưng chuyện đó cũng qua rồi!”
Tôi và Thẩm Hân Hân ngồi trên xe taxi, phong cảnh hai bên từ từ bị bỏ lại phía sau. Nhưng sự đau khổ trong lòng tôi đang bị từng cơn gió đâm vào sâu hơn, tim tôi đau hơn, rất lâu sau vẫn không sao bình tĩnh trở lại được. Xe của Sở Mộng Hàn cứ chạy theo đằng sau xe tôi, không phải là đuổi theo, không phải là tiễn biệt, chỉ giống như một sự đeo bám mơ hồ. Không nói năng, lại chỉ như hình bóng.
Nước mắt của tôi cứ ngập trong đáy mắt, sợ Thẩm Hân Hân nhìn thấy, chỉ còn biết quay mặt sang một bên, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ban nãy khi ở trong căn nhà trọ, Thẩm Hân Hân nói một tràng dài cộng thêm sự kiên quyết của tôi, cuối cùng cũng khiến Sở Mộng Hàn từ bỏ ý định bắt tôi đi theo anh ta. Nhưng từ giây phút tôi và Thẩm Hân Hân rời khỏi trước mũi xe của anh ta, tôi không sao kìm nén được, vẫn phải quay đầu nhìn anh ta, đó là một Sở Mộng Hàn mà tôi chưa bao giờ biết.
Trên mặt anh không còn một giọt máu, thân hình cao ráo anh tuấn trong ánh nắng buổi chiều càng thể hiện rõ sự yếu đuối, cô độc. Mãi đến khi tôi lên xe, trong đầu vẫn còn hình ảnh anh đứng trơ trơ ở đó, rất lâu sau vẫn không động đậy.
Tôi biết, con người dù có thay đổi thế nào, những bản tính cũ vẫn luôn giữ lại vài phần, cho tới bây giờ, tôi vẫn luôn tin tưởng người đàn ông mà mình từng yêu rất say đắm, bản tính vốn lương thiện, trong lòng anh nhất định là đang ngập tràn sự hối hận.
Nhưng tôi không cần sự thương hại của người khác, đặc biệt là anh ta. Hai người đã từng yêu thương nhau, đến nước này trong trời đất này cũng chỉ còn lại một tiếng thở dài thất vọng, sẽ rất nhanh chóng tan biến trong không trung, sẽ không để lại một vết tích.
Tạm biệt, tạm biệt, chỉ mong không còn phải gặp lại nữa...
Nghe thấy Thẩm Hân Hân lạnh lùng lên tiếng bên tai tôi: “Bây giờ biết lo lắng vậy, sao ngày trước còn đi như thế?”
Đã đến trước tòa nhà mà Thẩm Hân Hân ở. Quang cảnh ở đây đẹp hơn rất nhiều so với chỗ tôi ở, nhưng lại hơi cách xa trung tâm một chút. Cô ấy và bạn trai Uông Tường thuê căn nhà nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách. Trong phòng ngủ quần áo vất khắp nơi, hộp cơm ăn nhanh để trên bàn vẫn chưa dọn lại.
“Bà xã, hôm nay đột nhiên về nhà kiểm tra đấy à?” Uông Tường thò đầu từ trong phòng ngủ ra, cười ranh mãnh. Nhìn thấy tôi, anh ta giật bắn, “Ôi trời, người đẹp đến nhà mà không nói một tiếng.” Sau đó đóng sập cửa lại.
“Mặc nhanh quần áo vào, Đồng Đồng sẽ ở lại đây mấy hôm!” Thẩm Hân Hân nói rồi bắt đầu thu dọn nhà cửa. Thẩm Hân Hân không giống tôi, cô ấy là con gái duy nhất trong nhà, từ nhỏ đã được chăm sóc quen rồi, không quen làm việc nhà, không thích nấu cơm.
Cô ấy và Uông Tường là bạn học từ hồi phổ thông, yêu nhau từ năm mười mấy tuổi, mãi cho đến bây giờ. Tôi đã không ít lần khuyên cô ấy mau kết hôn, cô ấy và Uông Tường lại cho rằng, cả đời người khi đã yêu đủ một thời gian nhất định rồi kết hôn, đó sẽ là một giai đoạn mới của cuộc sống. Bắt đầu sắp xếp từ một đôi đũa, rồi thành một cái nhà, trong đó tiêu chí quan trọng nhất đó chính là có chung một căn nhà. Nhưng cả hai bọn họ căn bản không thể mua được một căn nhà, nhà đi thuê còn chẳng chắc chắn đến khi nào lại chuyển, cho nên kết hôn hay không chỉ là hình thức, còn không bằng duy trì hiện trạng như hiện nay, giữ được một chút cảm giác tình yêu.
Tôi không chỉ một lần cười bọn họ đúng là đang tách rời khỏi hiện thực, thực sự kết hôn và việc có nhà có mối quan hệ với nhau lớn như vậy sao? Chỉ cần hai người bên nhau, thì ở đâu cũng có thể là nhà được.
Uông Tường thực ra là một người rất có năng lực, ngay cả khi chúng tôi còn đi học, đã làm việc ở một số công ty lập trình. Năm thứ ba đại học, một công ty phần mềm trả lương rất cao mời anh ấy đến làm việc, nhưng yêu cầu anh ấy phải cắt mái tóc dài của mình đi, nên Uông Tường