Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
đau đớn, tim đập loạn nhịp.
Không phải xe của Sở Mộng Hàn sao? Nhìn đồng hồ treo tường, kim chỉ đã chỉ 12 giờ 15 phút đêm. Có ánh lửa lóe sáng trong cửa xe, đó là ánh sáng từ điếu thuốc. Trong phòng khách không bật đèn, chắc chắn anh không nhìn thấy tôi. Tôi quỳ xuống, như khúc gỗ, hai cánh tay ôm đầu gối.
Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, chiếu trên nền nhà. Cả thân thể tôi như bay trên mây, phiêu dạt không có lực, từng giây từng giây tối qua, bao nhiêu hồi ức sống lại, lại liên tưởng đến tương lai chưa đến, ảm đạm, giống như đang ngủ. Nửa ngủ nửa tỉnh, trước mắt tôi đều là hình bóng anh ở sân tập trong vườn trường, cầm tay tôi, từng bước từng bước đi về trước.
“Đồng Đồng, mau lên, phòng tập sắp hết chỗ rồi.”
“Đồng Đồng, mau lên, cơm trong nhà ăn sắp bán hết rồi.”
Đã từng nắm chặt tay nhau như vậy tưởng sẽ đi cùng đến già nhưng mới thoáng cái, đã bỏ lỡ đời này kiếp này.
Tôi và người đàn ông dưới lầu kia bỏ lỡ ba năm sống bên nhau, chẳng còn cơ hội để trải qua chua ngọt đắng cay trong cuộc sống. Gặp lại nhau lần nữa, anh đã không còn là anh trước kia, tôi cũng không muốn là tôi của năm đó.
Chính là người phụ trách phòng kế hoạch Trung tâm Thương mại Thanh Hoa, khách hàng này nổi tiếng là khó tính, khó thành công. Tất cả nhân viên kinh doanh của công ty Vĩnh Chính dường như đều đã từ bỏ liên hệ với công ty này.
Lúc đó họ nó với tôi, đã có hướng từ ba năm trước nhưng về sau không có tí tiến triển.
Tất cả mọi người đều cảm thấy doanh nghiệp này chỉ là đùa giỡn, dần dần đều từ bỏ, tôi mới đến, theo phân chia khu vực nên phân cho tôi.
Dường như tôi đã tuyệt vọng, chỉ cố gắng trong điện thoại, tôi vẫn nhiệt tình nói: “Bà Phàn tuy là như vậy nhưng để tôi đến công ty bà, giải thích kỹ cho bà được không?”
Phàn Lệ Hoa hờ hững trong điện thoại, hồi lâu mới từ từ nói: “Cô đến đi, tôi cũng muốn tìm hiểu rõ hơn, nhưng không biết có thời gian gặp cô không.”
Chết mất, ý gì vậy? Nhưng tôi chỉ có thể khách khí nói: “Vâng, tôi cứ qua đó, nếu bà bận tôi sẽ đợi.”
Đồng nghiệp bênh cạnh đợi tôi đặt điện thoại xuống liền cười nói: “Đồng Đồng, nghe nói bà ta đang ở thời kỳ mãn kinh, cô nên cẩn thận.”
Tôi cười ha ha, “Không sao, nhu cầu của khách hàng là cơ hội của chúng ta.”
Không để ý đến sự chế giễu hay khuyên răn của họ, gọi điện, xe dành cho phòng kinh doanh vẫn còn một chiếc đang đợi lệnh, ông trời đúng là không phụ lòng tôi. Doanh nghiệp đó không ở trong thành phố mà là ở khu công nghiệp phía Tây, lần đầu tiên đi không có xe, lần đó tôi xuất phát từ sáng đến 4 giờ chiều mới quay về.
Đến khu vực làm việc của bên Thanh Hoa, quả nhiên bà ta không ở đó, tôi ngồi ở sofa sau cô lễ tân, tôi xem lại “Phương án hệ thống truyền tín hiệu thương mại Thanh Hoa”, tìm ra điểm sẽ khiến bà ta hứng thú, chỉ cần tìm ra chắc chắn sẽ nằm trong tầm tay.
Ai ngờ phải đợi hai tiếng đồng hồ.
Lái xe Triệu gọi điện cho tôi: “Cô Tiêu, Vệ Bình phải đi khu khai thác Viễn Dương lấy séc, cô làm xong chưa?”
Tôi thở dài, cuối tháng rồi, công ty đều đặt việc thu tiền lên hàng đầu, tôi chưa làm được gì, không thể chiếm dụng xe.
Lái xe Triệu về trước. Tôi quyết định đợi tiếp, về cũng vô ích, ở đây còn có một hy vọng, cuộc sống những năm gần đây, tôi luôn tìm kiếm một hy vọng cho mình, đã thành thói quen.
Sau 3 tiếng 11 phút chờ đợi, lễ tân đến bên tôi nói: “Cô Tiêu, Trưởng phòng Phàn mời cô vào!”
Tôi như trút bỏ được gánh nặng, ý chí đã nhụt giờ lại lấy lại, hít thật sâu, đi theo cô ta, hùng dũng tiến vào khu làm việc.
“Cô Tiêu, mời cô vào!”
“Cảm ơn.” Sau khi vào tôi ngơ ngác, người phụ nữ đẹp rất có khí chất đang cầm túi da trên bàn, trong tay còn cầm một tập tài liệu, rõ ràng là trong tư thế chuẩn bị ra ngoài.
“Trưởng phòng Phàn, bà muốn ra ngoài.” Trước đó tôi đã gặp bà ta hai lần, chắc chắn bà biết tôi.
Ánh mắt bà ta vẫn tập trung vào tài liệu trên tay, nói hờ hững. “Tôi chỉ cho cô mười phút, giờ tôi phải đi sân bay.”
Có nhầm lẫn không vậy, dự án này trị giá hơn một trăm vạn tệ, chỉ bản kế hoạch đã có tới một quyển, bản nháp trong tay tôi cũng tới mười mấy trang, 10 phút có thể trao đổi cái gì?
Bà ta đúng là không biết điều, tôi đợi bà ta hơn ba tiếng, bà ta lại đuổi tôi như vậy.
Nhưng khi tôi vẫn chưa giận dữ, bà lại khó chịu, đẩy gọng kính trên mũi, cau mày “Đã qua 3 phút!”
Sao giờ?
Tôi nhanh nhẹn, “Trưởng phòng, bà không phải muốn đi sân bay sao? Hay là tôi giải thích những chỗ bà chưa hiểu trong phương án cho bà trên đường đi.” Từ khu công nghiệp này đến sân bay cũng phải mất một tiếng rưỡi, cộng với bên ngoài trời mưa, thời gian càng không thể chắc chắn, nếu bà ta đồng ý, tôi có hai tiếng đồng hồ, tiếp theo mấu chốt chính là làm thế nào để tìm ra điểm hứng thú trong phương án để thu hút bà.
Ngồi trong chiếc xe Audi, tách hẳn với mưa gió bên ngoài. Cả tháng nay tăng ca thức đêm, đều tập trung vào thời khắc này, những thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu đều đã thuộc làu. Phương án tuy không hoàn t