XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342197

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.

hư vậy trong lòng tôi mới tốt hơn.
Anh không nói với tôi, đột nhiên cầm cây lau nhà sau cửa, xắn tay áo, ra sức lau.
Tôi mím môi nhìn anh, anh lau xong lại lấy nước sạch đến, dùng vải lau lau bàn. Một người đàn ông như vậy, một tài năng được vô số báo đài tranh nhau phỏng vấn, chồng trước của tôi chạy đến trước mặt tôi hạ thấp mình dọn dẹp cho tôi?
Anh rốt cuộc muốn làm gì, lẽ nào dẫm đạp lên sự tôn trọng của tôi như vậy vẫn chưa đủ sao?
Tôi ngồi mạnh xuống, lớn tiếng với anh: “Sở Mộng Hàn, nếu anh còn nhớ đến chút tình nghĩa trước kia giữa chúng ta, mong anh hãy ra khỏi đây”, tôi vừa nói vừa chỉ ngón tay ra cửa. Toàn thân toát mồ hôi, mắt tôi hoa lên.
“Em nghỉ ngơi cho khỏe nhé!” Anh đổ nước bẩn ra đất trống ngoài cửa, cầm áo vest vắt trên ghế. Sau tiếng sập cửa, anh cũng đi ra.
Trong nhà chỉ còn lại mình tôi. Cô đơn như nước hồ, hồi ức như ảo ảnh, vô vàn cảm xúc ào đến.
Sốt suốt một đêm, cổ họng khát khô khó chịu, nhưng vẫn không muốn cử động. Anh ta lau nhà gì chứ… lẽ nào không biết đun chút nước uống cho bệnh nhân.
Nhưng tôi lại thầm trách mình, Đồng Đồng, mày sao lại bắt đầu chờ đợi ở anh ta? Tối qua, mày để anh ta vào chính là một sai lầm. Giờ mày hy vọng anh ta thương xót cho mày sao?
Không ngờ sau một giờ, anh ta lại về nhà tôi, trong tay cầm túi to, nhìn thấy anh cầm chìa khóa mở cửa vào, tôi giật mình, “Anh cầm chìa khóa cửa của tôi?”
Trong mắt anh như giấu nụ cười, đặt túi trong tay lên chiếc bàn sách duy nhất, quay lại nói “Ừm, nhưng lần sau sẽ không như vậy.” Anh vừa nói vừa lấy hộp cơm trong túi ra, sau đó đẩy bàn sách đến trước mặt tôi. Anh dường như đã tắm, thay áo phông và quần bò cho thoải mái, đầu vẫn chưa khô hẳn, nhìn càng đẹp trai hơn.
Anh đưa cho tôi một bình nước, nhìn cách đóng hộp là biết loại nước khoáng nhập khẩu trong khách sạn năm sao với số lượng bán có hạn, hơn nữa khi cầm trong tay lại cảm giác ấm. Độ ấm từ trong lòng bàn tay dâng lên, tôi ép mình đè nén cảm giác đó xuống.
Tiếp theo, anh lại mở một hộp cơm tròn, mùi xạ hương xộc vào mũi, là cháo hạt sen. Vài hộp còn lại còn có bánh tôm, canh nóng hổi… các món ăn nhạt, trong đó còn có một bình chè tổ yến.
Tôi chỉ cảm giác không quen, trong căn nhà bình dị như thế này, ăn chè tổ yến, đúng là thật khó chịu.
Anh không ăn gì, chỉ nhìn tôi, thần mắt phức tạp, lúc thì dịu dàng, lúc lại bi thương.
Lặng lẽ ăn xong, tôi đứng dậy muốn đi thu dọn.
“Ngài Sở, cảm ơn ngài, công việc của ngài bận như vậy, ngài về trước đi!”
“Hôm nay anh không đến công ty, ở lại với em.” Khẩu khí của anh dịu dàng, như đang khẩn cầu.
“Sở Mộng Hàn, anh ở lại làm gì? Nếu là để giảm bớt cảm giác áy náy thì không cần như vậy. Trong những ngày sau khi ngài về thành phố A, tôi đã nghĩ kỹ rồi, sự việc trước kia đều đã thành quá khứ, không yêu không hận, quên đi là cách tốt nhất.”
“Nhưng anh không thể quên, không muốn quên.” Anh đến trước tôi, quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn mắt tôi.
“Ba năm rồi, anh chưa từng quên em. Có khi nhìn phòng bếp trống rỗng lại nhớ đến em đeo tạp dề trong ngôi nhà nhỏ mà mình thuê, bận rộn ra ra vào vào. Chỉ cần trong đầu xuất hiện hình ảnh này dù ở đâu dù khi nào đều chẳng muốn ăn…”
Tôi lạnh lùng, “Hai người sống với nhau lâu sẽ thành thói quen. Có lẽ không hề yêu, chỉ là anh chưa thích ứng. Tối thiểu tình cảm của anh không đủ để anh gọi điện cho tôi, chứ đừng nhắc đến chuyện quay về nhìn tôi.”
Tôi không phải đang oán trách, tôi chỉ muốn để anh hiểu một sự thật hoặc nhìn rõ hơn nội tâm của anh.
Căn phòng bỗng chốc lại chìm vào im lặng, từng từ từng từ thốt ra dường như đều đã được ấp ủ từ rất lâu, anh nói: “Em nói đúng, có lẽ là thói quen, nếu cố ý muốn thay đổi cũng không phải không thể, nhưng anh không muốn. Nếu thực sự đã thay đổi, có lẽ thực sự quên rồi, anh không muốn mình mất đi màu sắc duy nhất trong cuộc sống, để tương lai chỉ còn lại hai màu đen trắng.”
“Màu sắc duy nhất.”
Trước mắt tôi đột nhiên hiện ra những người phụ nữ kiều diễm bên anh, mỗi người đều hơn tôi không biết bao nhiêu lần.
“Đồng Đồng, những năm xa nhau, mỗi ngày anh đều sống trong mâu thuẫn, muốn gặp em, lại sợ gặp em…” Cảm giác này đã từng quen thuộc như vậy… Tôi kìm nén mình không được ngả lòng bởi những lời dịu dàng đó.
Tôi là người không thể xa rời công việc, buổi chiều phòng kinh doanh họp tổng kết tháng, dù cho anh phản đối, tôi cố chấp đến công ty. Vì sự kiên trì của tôi, anh đưa tôi đến trạm tàu điện ngầm.
Hội nghị tổng kết tháng lúc 4 giờ chiều, tôi không ngờ Chu Chính cũng tham gia.
Giám đốc Lưu làm tổng kết công việc trong tháng và sắp xếp công việc tháng sau, sau đó là phát biểu của từng người. Chu Chính đánh giá công việc của mỗi người trong tháng. Giám đốc Lưu trước kia không hề nói Chu Chính sẽ tham dự hội nghị tháng. Nghĩ đến kỳ vọng của anh ta về tôi, trong lòng tôi có chút hổ thẹn.
Đợi khi tôi phát biểu xong, không khí trong phòng họp im ắng. Vì cả phòng chỉ có tôi là con số 0, từ nhỏ đến lớn chưa từng mất mặt như này, mặt lúc đỏ lúc trắng bệch và ngường ngượng.