Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
ô gái xinh như hoa như cô ấy cứ chờ đợi suốt ba năm trong sự cô đơn.”
“Sau này, không ngờ anh và cô ấy lại có thể ly hôn. Cô ấy dịu dàng như vậy, lương thiện như vậy, tôi chưa từng thấy cô ấy nói chuyện với ai mà nghiêm mặt nặng lời như hôm ở bệnh viện, lần duy nhất lại là đối với anh người khiến cô ấy chờ đợi ba năm. Anh nói đi đây là vì cái gì chứ?”
Tôi im lặng nghe ở bên cạnh, lời nói của Tưởng Nhược Phàm khiến tôi cảm thấy rất ấm áp, tôi thật sự hy vọng anh ấy sớm có thể tìm thấy một người vợ tri ân xứng với anh ấy.
“Anh muốn nói với tôi, anh là một người khiêm tốn?” Giọng nói Sở Mộng Hàn có chút run rẩy.
“Điều này không quan trọng, song anh đúng là rất khiếm khuyết!” Vọng đến tiếng cười của Tượng Nhược Phàm, “Trong mắt anh, Đồng Đồng thực sự là loại đàn bà tùy tiện vậy sao? Nếu Đồng Đồng có thể tiếp nhận tôi nhanh như vậy, cô ấy cũng sẽ không có lòng kiên trì chờ đợi anh ba năm. Cho nên tôi nói, anh đúng là không hiểu cô ấy!”
Trái tim của tôi đập thình thịch, tôi thừa nhận, tôi đúng là đang đợi anh ta, song tôi là đợi xuất hiện trước mặt anh ta với tư thái kiêu ngạo nhất, đợi anh ấy quay về cho tôi một sự dứt điểm. Song trong lời nói của họ, sao lại thành ra tôi vì yêu anh ấy chứ?
Điều họ nói không đúng.
Trong lòng tôi rất buồn bực, song nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của Mộng Hàn, “Là anh nói, Đồng Đồng cô ấy …”
“Đúng, giữa chúng tôi không có gì hết.” Nhược Phàm nói dứt khoát, tôi dường như có thể tưởng tượng được vẻ mặt ngạc nhiên lúc đó của Mộng Hàn. Vì sao người khác đều có thể hiểu tôi, còn anh lại luôn không tin tưởng tôi chứ?
“Tại sao anh lại nói những điều này với tôi, anh chẳng phải nói là cả đời anh sẽ không từ bỏ cô ấy sao?” Giọng nói Mộng Hàn đã không còn như lúc trước, giọng nói có hơi chút gượng gạo không che dấu nổi sự kích động và hưng phấn.
“Tôi không muốn vì chuyện này mà Đồng Đồng đau khổ, cũng không muốn giữa hai người có hiểu lầm tàn nhẫn như vậy. Tôi càng thích cạnh tranh công bằng!”
“Tiêu Đồng Đồng, em vẫn lừa tôi!” Tay tôi run rẩy, chiếc ly trong tay suýt tràn nước ra, nhìn xung quanh mới biết là Mộng Hàn tự nói.
“Em sợ máu, vừa mới bị ngất, còn bị xây xát cổ tay và trán.” Rõ ràng là vết thương nhỏ, song khẩu khí của Tưởng Nhược Phàm lại vô cùng căng thẳng.
“Mộng Hàn đi làm thủ tục nhập viện cho em, một lát muốn em kiểm tra tổng thể.” Đại khái là hiểu ý của anh ta, tôi đỏ mặt lên.
“Tại sao anh lại phải nói những điều này với Mộng Hàn, sao anh biết trong lòng em nghĩ gì chứ?”
Nhược Phàm hơi cười, “Đồng Đồng, em không cần phải phủ nhận em còn yêu anh ta, các biểu hiện của em trước đây, chính là chứng minh rõ nhất.” Lúc anh ấy đang nói, khóe miệng không khỏi hiện lên một sự khổ tâm, xong lại vụt mất.
“Đồng Đồng, anh đã từng nói, sau vài năm, nếu chúng ta đều không tìm thấy bạn đời có thể khiến chúng ta hạnh phúc, lúc đó xin em đừng cự tuyệt anh. Bây giờ anh hy vọng em có thể nhìn thẳng vào lòng mình, bởi vì chỉ có thử qua, tương lai mới không thể cảm thấy hối hận, mới có thể thực sự quên mãi mãi…” Đang nói, thì tôi nhìn thấy Mộng Hàn đã đi về phía hai chúng tôi.
Tưởng Nhược Phàm rất lịch sự đứng dậy, nói với hai chúng tôi: “Tôi đi trước đây.”
“Nhược Phàm…” Tôi chưa từng thấy dáng vẻ cô đơn như vậy của Nhược Phàm, không biết tại sao, tôi cảm thấy đau lòng, khó chịu.
Tôi nghĩ cuộc đời này của tôi, có lẽ mãi mãi cũng không thể quên cái bóng dáng của anh ấy lúc này.
“Anh ấy đi rồi, không cần nhìn nữa.” Sở Mộng Hàn nói.
Tôi nhìn lại vết thương trên tay mình, đột nhiên rất buồn bực, “Sao tôi có thể ngất vậy?” Nếu đúng là tai nạn xe cộ, sao lại chỉ bị thương nhẹ như vậy, sao anh ấy lại như không có chuyện gì. Rõ ràng tôi nhìn thấy máu tươi đầy đất.
Ánh mắt anh ấy sáng lên, khóe miệng nhếch cao, dường như mấy ngày nay chưa từng thấy tâm trạng tốt của anh ấy.
“Chiếc xe đó đè chết một con chó nhỏ, em hôn mê là vì sợ máu! Cổ tay và trán là vết thương ngoài da không sao cả.” Anh ấy vừa nói vừa nhìn cái bụng nhỏ của tôi, trong mắt có chút dịu dàng không giấu giếm nổi, “Lần sau dù cho là anh có thực sự bị đè chết, em cũng không thể mạo hiểm như vậy nhé.”
Tôi nói lạnh lùng: “Tôi đẩy anh ra chỉ là vì không muốn anh có chuyện, chứ chưa từng nghĩ hy sinh mình, anh đừng có nghĩ quá nhiều. Nếu tôi nhìn thấy bên cạnh là con chó nhỏ, thì tôi cũng sẽ làm như vậy.”
Mộng Hàn vẫn cười, anh ấy giơ tay ra, muốn cấu mặt tôi, tôi vuột tay anh ta đi, song lại bị anh ta túm lấy.
“Ngày mai chúng ta đi cưới lại.” Lúc anh ta nói câu này, trong ánh mắt lấp lánh.
“Sở Mộng Hàn, nếu là vì chuyện đứa trẻ, thì anh có thể không cần hao tâm tổn trí như vậy, tôi chưa từng nói tôi có thai.” Hôm đó ở bệnh viện lấy được kết quả, tôi chỉ là bị viêm dạ dày, chứ không phải có thai. Vốn dĩ chỉ là một chuyện rất nhỏ, không ngờ lại gây phiền phức nhiều như vậy.
Tôi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Sở Mộng Hàn dần nhạt đi, có một sự thất vọng to lớn.
Ngồi trong xe anh ấy, ánh đèn lấ