Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.

rất đau lòng. Nếu em không thể từ bỏ người đó thì đừng làm khó mình.” Anh khẽ nói.






Nếu thực sự có thể, sao tôi muốn làm khó mình? Không có người phụ nữ nào không muốn sống yên ổn, chỉ là có một số người và một số việc chẳng thể nào kiểm soát, tôi chỉ còn cách kiểm soát chính mình.
Tối về “nhà” đã là 8 giờ hơn. Lê bước chân mệt mỏi vào phòng tắm, ngâm mình trong nước ấm, thay áo ngủ nhưng chẳng còn sức lực, chui vào giường, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, dường như lại trở về căn phòng của bốn năm về truớc.
Tòa nhà cũ, trong ánh sáng mông lung buổi tối không biết tiếng động từ nhà nào vang lên từng hồi từng hồi. Đúng lúc bữa tối, trong không khí có mùi vị của món rán. Tôi mặc lễ phục tối màu tím, xuyên qua những tòa nhà, nhưng tất cả các phòng đều giống nhau, tôi ngửa đầu lên chỉ nhìn thấy bầu trời màu tro. Nhìn từ xa, tất cả các ngôi nhà đều rất quen, có vài cửa sổ vẫn sáng đèn, lạnh đến thấu xương. Tôi tiếp tục tìm kiếm, đi đến đâu, ở đó đều được chiếc váy dài của tôi ánh lên một lớp màu tím, như mộng ảo. Nhưng tôi cứ tìm, tìm mãi cũng không thể tìm thấy ngôi nhà đó. Hoảng hốt thấy một người, như đã từng quen. Anh cười với tôi, trong đôi mắt sáng như thủy tinh đều là bóng hình của tôi, nhưng quay người lại anh đã đi rồi. Tôi chạy theo nhưng dù có mở miệng thật to cũng không cất nổi một lời.
Nửa tỉnh nửa mơ, ảo ảnh hoàn toàn biến mất, chỉ cảm giác có một người ngồi bên mình, tôi cố gắng gào thét, muốn anh ta đẩy mình, cứu vớt mình ra khỏi trạng thái này nhưng lại không cất nổi tiếng, cảm giác anh đã đi rồi.
“Em muốn sinh đứa bé?” Im lặng hồi lâu, giọng anh vỡ ra, “Em không yêu anh ta? Tại sao sinh đứa bé cho anh ta!” Anh cúi đầu, đầu mũi như chạm vào tôi.
Tôi khẽ cười, mặt anh bỗng nhiên biến sắc.
“Anh ta muốn em kết hôn với anh ta?” Anh dùng lực ôm chặt tôi vào lòng. Chặt quá khiến tôi như tắc thở. Trong vòng tay anh, tim tôi đập mạnh, toàn thân mềm nhũn.
“Có lẽ vậy, cũng có thể em sẽ một mình nuôi đứa bé, có thể lại phẫu thuật như trước, em vẫn chưa nghĩ kỹ.” Tôi thầm trách mình, sao mới vài giây ngắn ngủi, khẩu khí đã không còn kiên định?
Anh đưa mặt tôi quay lại, hôn thật mạnh như muốn nuốt chửng tôi. Khi môi chạm vào nhau, cảm nhận được cả mùi vị của máu, không khí trong phổi tôi bị đẩy ra, anh vội vàng như sợ muộn một giây, tất cả đều không kịp.
Khi tôi sắp ngạt thở, anh thả tôi ra, “Cho anh chút thời gi­an!" Sau đó, anh mở cửa đi ra không nhìn lại.
Sự khởi đầu của một âm mưu
Kiều Lỗi nóng lòng với phương án trong tay tôi. Sự lần lữa tôi khiến Lý Phong liên tục tạo áp lực cho tôi, tôi bình tĩnh ứng phó.
May là Phàn Lệ Hoa mấy năm nay luôn là người phụ trách dự án này. Bà nói với tôi vài ngày trước khi bà về thành phố A, tôi hãy chuẩn bị kỹ đồng thời hội đồng dự án muốn tăng thêm đầu tư trên cơ sở ban đầu. Tôi tính sơ sơ, nếu chỉ cần tôi dựa vào tiền hoa hồng tiêu thụ của dự án này có thể cải thiện được cuộc sống.
Trái tin tôi giống như chiếc xe chạy qua núi, khát vọng về tiền tài dường như bủa vây lấy tôi. Vì nỗi đau không thể kìm nén, và dưới áp lực hiện thực khiến tôi thành ra như vậy.
Tối qua khi anh rời khỏi căn hộ chung cư, chỉ nói với tôi: “Cho anh chút thời gi­an!”
Anh cần thời gi­an làm gì, tôi không hiểu, cũng không muốn nghĩ. Nhưng khi về nhà nhìn thấy anh đã ngồi ở đó, đang nhìn tôi.
Anh rất khác hôm qua, trên mặt không còn lạnh lùng, đau đớn, thoải mái như trút được gánh nặng, chỉ là vẫn luôn bá đạo như trước, “Đến đây!”
Đi đến, anh đưa tay ra, một tay kéo tôi đến bên anh, nói bằng giọng rõ ràng, “Anh đã nghĩ một ngày một đêm, dù em sinh hay bỏ đứa trẻ này, anh sẽ không từ bỏ em lần nữa.”
Tôi mở to mắt nhìn anh, giây phút đó không hiểu anh nói gì.
Anh thở sâu, nói chắc chắn với tôi “Mình tái hôn nhé!”
Người đàn ông này điên rồi sao?
Anh ta không quan tâm tôi đã “thân mật đụng chạm” với Tưởng Nhược Phàm, không quan tâm tôi “mang thai đứa con của người khác”? Anh ấy còn muốn tái hôn với tôi? Sao có thể là những lời do Sở Mộng Hàn nói ra chứ?
Con người Sở Mộng Hàm vừa tự tin vừa tự đại, lại cố chấp, yêu ghét rõ ràng, làm việc gì tuyệt đối không lôi thôi rườm rà, sao lại có thể nói với tôi những lời như vậy chứ?
Anh ta buông tay tôi ra, ánh mắt từ từ nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ hiu quạnh và kiên định khiến tôi giống như bị trúng độc, tôi nghe thấy tiếng lẩm bẩm tự hỏi của mình: “Sở Mộng Hàn anh có biết bản thân anh dang nói cái gì không?" Một chỗ yếu đuối nhất trong lòng bị lời nói của anh ấy khiến xúc động, có một dòng nước lũ ấm áp đang từng đợt từng đợt muốn phá vỡ cánh cửa trái tim đóng kín, rồi theo dòng máu chảy tới toàn thân.
“Anh đương nhiên biết mình đang nói gì.” Anh ta không quay đầu, tôi chỉ nhìn thấy ánh đèn ngoài cửa sổ chiếu vào, bóng hình anh ấy đều nhuộm ánh vàng.
“Anh sẽ không để em và Tưởng Nhược Phàm ở bên nhau, em không yêu anh ta, anh ta cũng không thể cho em hạnh phúc!”
Trong lòng tôi thấy hư vô, khẩu khí có chút khôn