Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.
g bình tĩnh, “Anh thực sự quan tâm đến hạnh phúc của tôi?”
Anh ấy quay đầu, tự cười một cái, “Anh cũng hy vọng anh có thể không quan tâm!”
Hai chúng tôi nhìn nhau như vậy hồi lâu, đối diện với người đàn ông tôi đã từng yêu sâu sắc như vậy hồi lâu, tôi sẵn sàng tin tình cảm lúc này của anh ấy dành cho tôi là thật, song, tôi lại không thể nhận lời anh ấy. Tưởng Nhược Phàm không thể cho tôi hạnh phúc, song anh ấy thì có thể sao? Cho tới ngày hôm nay sao tôi có thể đơn giản và gửi gắm hạnh phúc vào bất cứ một người đàn ông nào chứ?
“Tôi không thể tái hôn với anh!” Thì ra câu nói cự tuyệt lại không thể nói ra một cách nhẹ nhàng, Sở Mộng Hàm nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt dần tái đi.
Không khí nặng nề khiến người ta ngạt thở. Cuối cùng, đúng vào lúc tôi thấy thiếu oxy trầm trọng, tim hầu như không còn đập, anh ấy không nói thêm một câu nào nữa với tôi, từng bước từng bước đi qua tôi.
Tôi biết lần này anh ấy đi, thì không thể quay lại nữa. Song lúc gần tới cửa, anh ấy đột nhiên lại quay đầu hỏi tôi: “Tại sao? Lẽ nào em không cảm thấy chuyện chúng ta chia tay ba năm trước là có chút quái lạ? Lúc đó có thể quy kết là chúng ta còn quá trẻ, thiếu niềm tin, sự bất lực với hiện thực khiến em khuất phục trước cuộc sống khó khăn, song bây giờ thì sao? Chỉ cần em đồng ý, anh có thể khiến em có được tất cả những gì em muốn trong cuộc sống. Người ta nói hôn nhân là biểu hiện thành ý lớn nhất của người đàn ông đối với người phụ nữ, lẽ nào bây giờ trong tình huống này, em còn hoài nghi thành ý cùa anh không đù? Hay là em giẫm đạp lên sự tôn nghiêm của tôi coi đó là sự trả thù đối với tôi? Nếu là vậy, tôi cảm thấy em đúng là một người phụ nữ ngu xuẩn và buông thả.”
Tôi há hốc miệng, như cứng họng, cho đến hôm nay anh ấy vẫn cho rằng năm đó chúng tôi sở dĩ đi đến nước ly hôn, là vì tôi ghét nghèo thích giàu? Bây giờ sự nghiệp của anh ấy đã có thành tựu, có thể khiến tôi có được mọi nhu cầu vật chất trong cuộc sống, tôi nên mở rộng cánh cửa trái tim tiếp nhận anh ấy vô điều kiện chứ?
Rốt cục tôi muốn cái gì, anh ấy biết không?
Anh ấy nói tôi không tin anh ta, song anh ta đã từng tin tưởng tôi chưa? Tôi thậm chí đã từng nghĩ, chỉ cần anh ấy có một chút nghi ngờ giữa tôi và Tưởng Nhược Phàm không phải là quan hệ đó, tôi sẽ nói thật sự tình cho anh ấy. Song anh ấy thì sao, từ lúc thấy tôi và Tưởng Nhược Phàm ở bệnh viện cùng nhau, đã tin ngay vào cái “mối quan hệ” đó giữa chúng tôi. Như vậy, hai người hoàn toàn không có cơ sở niềm tin, lại nói chuyện tái hôn gì chứ ở đây?
Đúng là buồn cười.
Hôn nhân không phải là vì động lòng là có thể gắn bó, đã là hai trái tim có thể nào cũng không thể hoàn toàn hòa hợp, thì hà tất còn muốn làm đau khổ nhau không?
“Tôi thừa nhận tôi chính là một người phụ nữ ngu xuẩn và buông thả thì sao nào? Với điều kiện và thành công của anh, việc gì phải khổ vướng víu với người phụ nữ không muốn tiếp nhận tình cảm lại không chịu nổi cô đơn như tôi chứ? Thậm chí quan hệ giữa hôn nhân và thành ý mà anh nói, từ rất nhiều năm trước, tôi đã hiểu sâu sắc rồi”
Ầm một tiếng, cửa bị đóng sầm lại giận dữ, anh ấy lại một lần nữa đi rồi.
Cuối cùng Phàn Lệ Hoa trở lại thành phố A, vị tiền bối nhiều năm trong nghề nghiệp quả nhiên là mạnh mẽ, chiều hôm đó, bà ấy gọi điện cho tôi, để tôi chuẩn bị xong tất cả tài liệu, ngày mai tham gia họp phân tích yêu cầu của công ty chúng tôi. Kiều Lỗi đương nhiên cũng biết tin này đầu tiên.
Buổi trưa lúc ăn cơm, Lý Phong bưng khay cơm đến ngồi trước mặt tôi.
“Đồng Đồng có biết không, hạng mục này của Trung tâm Thương mại Thanh Hoa vô cùng quan trọng đối với thành tích cả tháng của bộ phận tiêu thụ chúng ta, thậm chí cả công ty, cho nên tháng này, chúng ta phải huy động toàn bộ nhân lực và vật lực để lấy được nó.”
Tôi đặt đũa xuống, không chút sợ hãi nhìn vào mắt anh ta. “Giám đốc Lý, tôi làm được! Vì hạng mục này tôi mới nỗ lực hết mình, tôi tin là mỗi người trong bộ phận tiêu thụ đều có thể nhìn thấy.”
Anh ta cười gật đầu, lại một câu khiến tôi buồn nôn giống như ăn phải ruồi vậy: “Việc triển khai tất cả các công việc đều không thể tách rời sự hợp tác của tập thể, hạng mục Trung tâm Thương mại Thanh Hoa lần này là một cơ hội học tập khó có, cô phải nghe theo sự chỉ huy của Kiều Lỗi.”
“Nếu vừa mới bắt đầu, để bất cứ ai tham gia vào hạng mục này, tôi cũng sẽ không có bất cứ ý kiến gì, song với hành vi của Kiều Lỗi dùng phương thức không vẻ vang gì cướp khách hàng của đồng nghiệp mình, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến không khí đoàn kết. Bây giờ người phụ trách hạng mục bên đối phương đã biết rõ, còn chỉ đích danh cuộc họp yêu cầu ngày mai là do tôi đến tham dự. Anh là lãnh đạo bộ phân tiêu thụ, nếu anh cố chấp muốn để Kiều Lỗi phụ trách thì tôi cũng không thể có ý kiến khác, song tôi nói trước, hội nghị ngày mai tôi tuyệt đối không thể xuất hiện.”
Là có thể nhịn, song thực sự không thể nhịn? Dù cho tính khí tôi có tốt nữa, tôi cũng quyết định không thể nhượng bộ, anh ta dám để Kiều Lỗi đi thì tôi cũng sẽ có cách để Phàn Lệ Hoa không để an