Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2211 lượt.

vài cái lý lịch xem sao!” Nghe khẩu khí có vẻ Uông Tường không muốn vào doanh nghiệp tư nhân.
“Được, đợi lúc nào cần tôi sẽ đi hỏi xem!” Tôi nghĩ đến khuôn mặt nghiêm túc của Chu Chính, anh ấy luôn công tư phân minh, không biết tôi giới thiệu có chút tác dụng gì không.
Ngồi chỗ Thẩm Hân Hân quá nửa ngày, buổi chiều tôi lại đi đến trường học. Buổi tối tan học, đã là mười rưỡi, một mình tôi từ từ đi đến trạm xe buýt. Một năm nữa, khóa học nghiên cứu sinh chuyên ngành quản lý doanh nghiệp của tôi sẽ học xong. Đợi lúc tốt nghiệp phát bằng, chẳng phải tôi sẽ có thể thử lựa chọn một công việc khác sao? Dù sao mục đích chủ yếu của làm tiêu thụ chính là vì kiếm nhiều tiền, song thực sự quản lý thì tôi lại không có chút kinh nghiệm, không biết giá trị văn bằng rốt cục có bao nhiêu.
Người trước bến xe không nhiều, vài người túm ba tụm năm đứng ở đó nhìn số xe của chiếc xe buýt sắp tới. Một chiếc xe lớn đột nhiên dừng lại cách đó khoảng chục mét, từ trong xe có một người đàn ông trung niên xuống xe, đi thẳng về phía tôi, “Cô là Tiêu Đồng Đồng?”
Con người tôi luôn phòng bị rất cẩn thận với người khác, tôi ý thức bỏ túi xách về đằng trước, lùi về sau vài bước. Tôi không quen người này.
Anh ta vội vàng hạ giọng nói: “Cô Tiêu, Chủ tịch Vệ trong xe, có vài câu muốn nói với cô.”
Cửa xe được mở ra, trong đó rất rộng và tiện nghi, Vệ Tư Bình đang cười nhìn tôi. Ông ta nhìn có vẻ trẻ hơn rất nhiều so với tuổi, gầy cao lão luyện, cười lên đem lại một cảm giác nho nhã cho người khác. Người như vậy dường như cách tôi rất xa, ngồi song song cùng ông ấy trong xe, khiến tôi toàn thân không thoải mái.
“Chủ tịch Vệ, chào ông!”
Ông ta nhìn thấy vẻ bất an của tôi, cười nhạt nói: “Sau tiệc rượu hôm đó, tôi mới biết, thì ra cô Tiêu là người phụ trách hạng mục của bên hợp tác hạng mục quan trọng gần đây của chúng tôi. Họ nói hạng mục này tiến triển rất thuận lợi, tôi luôn muốn tìm cơ hội cảm ơn cô Tiêu, không ngờ hôm nay lại gặp ở đây, chúng ta đúng là có duyên!”
“Chủ tịch Vệ, ông quá khách khí rồi, công việc đó vốn dĩ là việc tôi nên làm.”
Một Chủ tịch Hội đồng Quản trị thân đáng ngàn vàng, vì một hạng mục nhỏ như vậy mà chạy tới cảm ơn tôi, mà tôi lại là bên kiếm của đối phương, nói thế nào cũng không thể có ai tin.
Ông ta móc trong túi ra một chiếc danh thiếp đưa cho tôi, tôi vội đưa hai tay nhận lấy, vừa chạm vào đã thấy khác rồi, tấm danh thiếp này không phải chất liệu bình thường, có cảm giác chất kim loại. Chẳng lẽ là “danh thiếp vàng” trong truyền thuyết?
Cầm trong tay vừa nhìn, không có bất cứ chức vụ gì, chỉ có ba chữ Vệ Tư Bình và số điện thoại di động.
“Cô Tiêu, sau này có bất cứ việc gì, đều có thể gọi điện cho tôi!” Lúc ông ấy cười, ánh mắt thật sáng, dường như tất cả bình thường thái quá.
Lúc xuống xe, ông ấy lại hỏi tôi một câu, “Cô Tiêu, mạo muội hỏi cô một chút, Sở Mộng Hàn và cô là quan hệ gì?”
Lúc tôi đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, thì Vệ Tư Bình cười nhẹ nhàng, “Tôi biết rồi, tạm biệt!”
Ánh mắt con người này sâu xa, lúc này càng khiến tôi lo lắng.
Sau ngày hôm đó, liên tiếp mấy ngày đều có hoa hồng gửi đến Công ty Vĩnh Chính.
Đồng nghiệp đều ngưỡng mộ tôi, song chỉ có tôi biết trong lòng mình sốt ruột bao nhiêu. Tôi lờ mờ nghi ngờ những thứ này là do sếp Vệ quái lạ kia gửi tới.






Tôi chỉ là một cô gái dựa vào sự nỗ lực của mình sống qua ngày trong xã hội, không muốn đụng chạm đến bất cứ ai, cũng chỉ hy vọng người khác đừng đến quấy rầy mình. Tôi tự cho rằng không có sự quyến rũ lớn như vậy, sếp Vệ này nghe nói cũng có vợ con, ông ta rốt cục muốn cái gì? Chẳng trách người khác nói, đàn bà muốn có sự nghiệp thành công, thì nhất định phải vất vả hơn nhiều so với đàn ông, tôi không sợ khổ, nhưng tôi sợ những chuyện hỗn độn này.
Buổi trưa ngày hôm nay, lại có người đưa hoa tới, lúc tôi đang buồn bực thì đột nhiên di động kêu lên, trên màn hình là một số di động không quen, sau khi nhận máy, đầu kia vang đến giọng nói của một người phụ nữ, “Là Tiêu Đồng Đồng phải không? Tôi là Lưu Tân, buổi trưa có thời gi­an rảnh không? Tôi muốn gặp cô có chút chuyện.”
Tôi cũng không nghĩ gì, buột miệng nói ra: “Được, cô nói địa điểm đi!” Sau khi nhận lời xong mới cảm thấy mình đúng là chẳng ra sao cả.
Chỗ Lưu Tân hẹn tôi là một quán cà phê ven đường, cách tòa nhà viết chữ TPC không xa lắm. Khung cảnh rất được, là một nơi thích hợp để nói chuyện làm ăn.
Lúc tôi đến, đồ uống trong ly cô ta đã uống hết 2/3 rồi, xem ra đã đợi được một lúc. Cô ấy muốn giúp tôi chọn đồ, song bị tôi cự tuyệt, “Xin lỗi, tôi không có nhiều thời gi­an, cô có chuyện gì thì nói nhanh đi.” Trên đường đến tôi đã hối hận rồi, cuộc hẹn như vậy, không nghi ngờ gì chỉ mang lại sự lúng túng và khó chịu cho tôi mà thôi.
Lưu Tân đã đứng lên, khuôn mặt hơi đỏ, “Sếp Sở không phải hôm nay anh không khỏe sao, sao lại không nghỉ ngơi ở khách sạn vậy?” Nói rồi cô ta đi ra phía sau tôi. Tôi không nhìn mà cúi đầu xuống, không muốn nhìn đôi nam