Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

“Thì ra là Hoa đạo trưởng.”
Hoa Thanh vội vàng nói: “Không dám, không dám.”
Linh Tố càng thấy thú vị hơn, hỏi tiếp: “Vậy người trong giới đều biết về gốc tích lai lịch của Thẩm gia ư?”
Hoa Thanh cười nói: “Thẩm gia là danh môn lâu đời mà. Có điều mình chỉ biết là ban đầu Thẩm gia cư ngụ trong rừng núi, sau đó thì chuyển đi nơi khác, sau đó không có động tĩnh gì gần một trăm năm nay. Muốn biết nhiều hơn thì phải đi hỏi người có tuổi.”
Linh Tố cuống cuồng hỏi: “Vậy mình phải làm sao mới quen được bọn họ?”
Hoa Thanh thích thú: “Ồ, hiếm khi nữ tử Thẩm gia lại chủ động đi gặp người khác. Cậu có biết ‘Quán Ba Cây Chổi’ không?”
“Cái gì?”
“Tên một quán trà, mọi ngườu thường xuyên đến đó gặp gỡ kết bạn. Cậu xem phim Harry Potter rồi chứ?”
“Hả?” Hoa Thanh tự dưng nói chuyện chẳng ăn nhập gì làm Linh Tố chẳng hiểu mô tê gì cả.
Hoa Thanh huơ chân múa tay giải thích: “Quán trà đó vốn dĩ tên là “Tiên Khách Lai”, sau này chủ quán về hưu, cháu của ông ấy lên làm chủ. Người này vừa trở về sau bảy năm du học tại Anh, việc làm đầu tiên của cậu ta là đổi tên quán. Một số vị trưởng bối tức tối vô cùng, nhưng mình thì thấy thú vị lắm, hơn nữa tên đó còn thường xuyên miễn phí cho mình…”
Linh Tố cắt ngang lời cậu, “Cái quán mấy cây chổi này..”
“Ba cây”
“Được rồi, quán ba cây gì đó, đi như thế nào?”
Hoa Thanh nói: “Cậu chưa từng đến sẽ không tìm được đâu. Hẹn một hôm nào đó, mình đưa cậu đi.”
Bảy ngày sau, Hoa Thanh đưa Linh Tố đến Quán Ba Cây Chổi như đã hẹn.
Đó là một con hẻm tuyệt đối nằm trong danh sách giải phóng mặt bằng của phía Tây thành phố, quanh co uốn lượn, hai bên đường là những sạp hàng đơn sơ xen kẽ với những tiệm hớt tóc mờ ám. Hôm đó thời tiết có phần ấm áp, tuyết rơi xuống lòng đường từ ngày hôm trước chảy thành những vũng đục ngầu trên nền đất.
Lúc này đang vào giờ cơm ti, từ những túp lều tạm bợ vang ra tiếng oẳn tù tì đố nhau uống rượu. Sạp hàng của quán lẩu “Tử Khí Đông Lai” nằm trong một góc cụt, khách hàng đang tầm đông đúc, làn khói trắng bốc lên nghi ngút trong những túp lều huyên náo.
Hoa Thanh nhìn thấy Linh Tố trước, bèn đứng dậy vẫy tay: “Này! Bên này!”
Trên bàn là một nồi lẩu đỏ lòm, dầu mở và ớt cay đang sôi sùng sục. Linh Tố quen ăn thanh đạm, thấy thế thì rụt cổ lại theo phản xạ.
Hoa Thanh xuýt xoa hất miếng thịt bò viên vào nồi lẩu, bảo Linh Tố: “Ngồi đi? Cậu ăn cơm chưa? Có muốn ăn một chút không?”
Linh Tố vội vàng lắc đầu: “Không phải cậu định đưa mình đến quán trà đó sao?”
“Không vội. Ăn xong rồi đi.” Cậu quay người hét lớn: “Chủ quán, cho thêm một bát nước chấm nào!”
Bà chủ mập mạp đem một bát nước chấm đến, nói oang oang: “A Hoa, cậu lại thay bạn gái rồi đấy à?”
Hoa Thanh sặc bia, luống cuống nói: “Đừng nói bậy. Vị này là Tiểu Thẩm.”
Bà chủ tò mò quan sát Linh Tố một lượt, “Cháu họ Thẩm à, hiếm khi được gặp những thành viên của Thẩm gia.”
Ai cũng nghe danh Thẩm gia. Linh Tố càng lấy làm hiếu kì.
Bà chủ cười khanh khách: “Nể mặt cháu, bữa cơm hôm nay ta mời.”
Hoa Thanh sướng lắm, tuôn ra một tràng khen ngợi tán dương.
Linh Tố nhìn khóe miệng cậu đang dính mỡ đỏ bóng loáng, thầm nghĩ đời mình thực sự đã hết hi vọng vào cánh đàn ông rồi.
Cô ăn cơm xong mới đến đây, cộng thêm không thích ăn cay, nên chẳng động đũa, phần lớn thời gian đều ngồi im, nơm nớp lo sợ nhìn chàng trai đối diện nhồm nhoàm nuốt lấy nuốt để thức ăn, cứ như vừa được ra tù vậy.
Hoa Thanh từng nói mình là trẻ mồ côi, bản năng làm mẹ của Linh Tố bộc phát, cô cảm thán nói, những đứa trẻ không có mẹ thật đáng thương.
Đến gần chín giờ công tử Hoa Thanh mới ăn uống no say.
Hoa Thanh gật đầu chào chủ quán, đưa Linh Tố vào bên trong. Họ chen qua nhà bếp, bước vào một mảnh sân chất đầy đồ linh tinh.
Hai hôm nay dưới sự chỉ bảo của Phùng Hiểu Nhiễm, Linh Tố đã tìm hiểu một chút về Harry Potter, nhìn thấy khung cảnh này, trong lòng thầm nghĩ chắc sau bức tường gạch này là một con hẻm đây.
Hoa Thanh hình như biết cô đang nghĩ gì, cố ý làm ra vẻ thần bí, cười hì hì, bàn tay chậm chạp lần sờ khắp bức tường, cứ như đang trêu ghẹo mỹ nữ vậy.
Linh Tố cười cậu tính tình trẻ con quá đỗi, cố ý không nói không rằng, tỏ ra rất kiên nhẫn.
Hoa Thanh thấy thế thì cũng không đùa tiếp nữa. Cậu vạch bụi cây mây khô héo ra, Linh Tố nhìn thấy trên tường gắn một thứ giống như la bàn bát quái. Hoa Thanh xoay vòng tròn bên ngoài của nó ba vòng về bên phải, lại xoay vòng tròn bên trong hai vòng về bên trái, rồi ấn một cái. Chỉ nghe “cách” một tiếng, một chiếc cửa lặng lẽ mở ra.
Lúc này Linh Tố mới nhìn rõ, thì ra chiếc cửa dính luôn trên tường, nhưng bởi vì bờ tường loang lỗ, cộng thêm ánh đèn tối tăm, làm khi nãy cô không nhìn ra.
Hoa Thanh giải thích nói: “Đừng tưởng là đơn giản. Người thường không xoay nổi cái la bàn này đâu. Mật mã thì hôm nào đó mình sẽ nói cho cậu biết.”
Đằng sau cánh cửa là một nơi giống như môn đường, trên bức bình phong khắc một hồ sen nở bừng lả lướt dưới ánh trăng, tiếng nước chảy róc rách và tiếng âm nhạc du dương vọ