Tác giả: Mĩ Bảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1525 lượt.
r>Tiêu Phong dịu giọng hỏi lại: “Em thực sự cho rằng chúng ta đã không làm gì ư?”
Linh Tố chợt nhớ tới vị bác sĩ tiếp nhận ca mổ giữa chừng và món tiền ba mươi vạn không biết từ đâu rơi xuống, lúc này mới bàng hoàng tỉnh ngộ.
“Thì ra món tiền đó là của anh.”
Nực cười một nỗi cô còn tưởng đó là tấm lòng của Bạch Khôn Nguyên, cảm động khôn xiết, nên nhất thời mê đắm anh ta, kết quả bị tạt cho gáo nước bẩn.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó trong đầu Bạch Khôn Nguyên chỉ nghĩ đến di chúc của Lâm Lang, làm gì có tâm trng quan tâm bệnh tình của em gái cô. Cũng chỉ có người thân mới có thể làm chuyện đội rét cho than thôi.
Linh Tố cảm kích nói: “Cảm ơn anh.”
Tiêu Phong nói: “Chỉ tiếc là vẫn không cứu được con bé.”
“Đó là mệnh của nó rồi. Sau khi giải thoát khỏi cơ thể đó, nó sẽ đầu thai vào một gia đình hạnh phúc, sống vui vẻ khỏe mạnh. Như thế tốt hơn nhiều phải không?”
Tiêu Phong gật đầu, “Sự tình đã như thế, chi bằng thay một cơ thể khác thì hơn.”
Linh Tố chần chừ vài giây, rồi khẽ hỏi: “Anh có quan hệ thế nào với ông ấy?”
Tiêu Phong nói: “Tiêu Bá Bình là bác ruột anh. Linh Tố, anh là anh họ của em.”
Linh Tố chậm rãi ngẩng đầu, đưa mắt nhìn người anh họ xa lạ trước mặt.
Vào giây phút này, cô thật hi vọng anh chỉ là một người xa lạ không có chút quan hệ huyết thống nào với mình.
Cô hỏi: “Sao bây giờ lại tự dưng ra mặt?”
“Bệnh ung thư của bác ngày càng xấu đi, bác muốn gặp em lần cuối.”
Linh Tố cảm thấy tim mình thắt lại, có chút đau. Mẹ và em gái đều qua đời rồi, khó khăn lắm mới đợi đến ngày bố cho người đến tìm cô, không ngờ li vì ông không còn nhiều thời gian nữa. Không biết mệnh cô là mệnh gì nữa, lần nào cũng phải tận mắt nhìn từng người thân lần lượt rời bỏ cô, để lại mình cô lẻ loi trên thế gian này.
Linh Tố thần người ra.
Tiêu Phong thở dài: “Em sẽ đi gặp bác chứ?”
Bản thân Linh Tố cũng cảm thấy hồ nghi: “Tôi nên đi hay không? Ông ấy đã vứt bỏ tôi bao năm nay, bây giờ vẫy tay một cái là muốn tôi đến bên giường bệnh làm đứa con hiếu thảo, nghĩ như vậy hình như có hơi đơn giản quá nhỉ?”
“Linh Tố.” Tiêu Phong bất lực gọi tên cô.
Linh Tố lạnh lùng nói: “Ba mươi vạn đó tôi không động đến một xu. Tôi sẽ trả lại cho anh.”
“Tiền không là vấn đề.” Tiêu Phong nói, “Đã là người một nhà…”
“Ai là người một nhà với các người?” Linh Tố cắt ngang lời anh, “Tôi họ Thẩm, anh họ Tiêu, chúng ta không phải người một nhà.”
“Linh Tố, bác không còn nhiều thời gian nữa. Bác có chuyện muốn nói với em.”
“Anh đã thay ông ấy đến gặp tôi, sao không thay ông ấy chuyển lời luôn đi?”
Tiêu Phong thở dài: “Có những lời phải tự mình nói ra mới được.”
Linh Tố lạnh lùng nhìn anh: “Hồi đó lúc ông ta cho đem tiền đến cho, nói ra chẳng phải xong chuyện rồi ư?”
“Linh Tố…”
“Đừng có luôn miệng gọi tôi Linh Tố Linh Tố như thế, tôi với anh nào có thân thiết gì!” Linh Tố cao giọng, vài vị khách trong quán bar đưa mắt nhìn hai người.
Linh Tố mím chặt môi, ra sức trấn tĩnh, nhưng cơn giận dâng lên đầy bụng, làm cánh mũi cay cay, khóe mắt nóng bừng. Cô giận dữ quay mặt đi.
Lúc này Tiêu Phong mới níu cô lại nói: “Em đi gặp bác một lần, muốn nói gì thì nói hết ra, như vậy cũng tốt cho cả em nữa.”
Linh Tố đứng dậy: “Chẳng có gì là tốt! Tôi không chấp nhận ông ta, tôi không muốn chạy đến xem ông ta chết như thế nào.”
Tiêu Phong dịu giọng nói: “Em nỡ lòng nào để một người già hấp hối phải ôm hận lìa đời?”
Linh Tố lạnh lùng phản bác: “Đương nhiên sẽ có con hiền cháu thảo khóc lóc quanh giường ông ta. Còn tôi đối với ông ta, đã thuộc về quá khứ rồi.”
Cô gạt tay Tiêu Phong ra, vội vàng bỏ đi.
Cô cứ đi hoài đi mãi, không biết đi qua bao nhiêu con phố, mới dừng chân lại.
Màn đêm đã buông xuống, đèn điện lấp lánh như châu ngọc điểm xuyết đường phố náo nhiệt, người người mặc áo khoác qua lại tấp nập, ma quỷ ngật ngưỡng xuyên qua, nhưng chẳng ai hay biết, chỉ mình Linh Tố nhìn thấu.
Trên phố người đông như nêm, nhưng đối với Linh Tố mà nói, đây là một thành phố không có bóng người. Con đường trống không và ánh đèn nhấp nháy làm nổi bật sự cô đơn của cô. Chuyện xưa lần lượt hiện ra trong đầu, lúc thì là Bạch Khôn Nguyên thâm trầm điềm tĩnh, lúc thì là Đồng Bội Hoa kiêu ngạo đáng sợ, lúc thì là bóng dáng lúc ẩn lúc hiện của người mẹ, lúc thì là đứa em gái trắng bệch tiều tụy. Cuối cùng là khuôn mặt đang nở nụ cười dịu dàng của Tiêu Phong.
Anh họ?
Linh Tố cười nhạt.
Mơ mộng hão huyền bao lâu nay, không ngờ lại là anh em họ.
Vảo giây phút đó, nỗi bi thương khi phải lật bài ngửa với Bạch Khôn Nguyên mấy năm trước lại ùa về trong cô.
***
Linh Tố theo dõi tiến triển vụ án từ chỗ Đoàn Giác. Nói đúng hơn là, chẳng có tiến triển gì cả.
Bọn trẻ đã mất tích mười ngày, không rõ sống chết. Tin tức dần không che giấu nổi, giới truyền thông phát hiện được chút dấu vết, lập tức làm nhặng xị lên. Đây là thời khắc cực kì khó khăn của Bạch gia.
Đột nhiên Linh Tố nghĩ đến Lâm Lang.
Thiếu nữ xinh đẹp bạc mệnh đó, nếu còn sống, bây giờ bà Bạch là cô ấy mới phải