Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.

: “Linh Tố, em có rảnh không?”
Phùng Hiểu Nhiễm lườm anh một cái: “Anh không thấy cậu ta mệt sắp chết rồi à?”
Linh Tố nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đoàn Giác, bèn hỏi: “Chuyện nghiêm trọng lắm sao?”
Đoàn Giác gật đầu: “Một vụ bắt cóc, phía cảnh sát không chút tiến triển, đã giao tiền nhưng đứa trẻ vẫn chưa được thả về. Bố mẹ chúng lo muốn phát điên lên rồi.”
Linh Tố nghe thấy nạn nhân là trẻ con, lập tức đứng dậy. Cô mặc quần áo, lau qua mặt, không kịp chảy đầu, đi theo Đoàn Giác ra ngoài.
Lý Quốc Cường đang đợi ở Cục cảnh sát, nhìn thấy Linh Tố, suýt nữa thì buột miệng hô to ba tiếng vạn tuế.
Linh Tố thở dốc, hỏi: “Không có tiến triển gì sao?”
“Chẳng có chút manh mối nào, hai đứa trẻ giống như biến mất khỏi trần gian vậy.”
“Hai đứa cơ à?”
“Anh em sinh đôi, mới bốn tuổi.” Lý Quốc Cường hừ một tiếng, “Thế mới nói, có lúc đẻ nhầm vào nhà giàu có quá cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Linh Tố giục: “Mau đưa tôi đến gặp bố mẹ bọn trẻ.”
Tiểu Lý kinh ngạc: “Em chịu gặp người đương sự sao?”
“Manh mối mà bố mẹ bọn trẻ cung cấp là có ích nhất.”
Lý Quốc Cường đưa cô đến phòng tiếp khách, vừa đi vừa nói: “Chuyện này được giấu nhẹm, giới truyền thông vẫn chưa hay biết, em đừng kinh ngạc quá.”
Linh Tố cười: “Nhà nào mà thần bí thế? Chủ tịch thành phố hay bí thư thành ủy?”
Lý Quốc Cường mở cửa nói: “Là Bạch gia…”
Linh Tố bước vào phòng, đúng lúc Bạch Khôn Nguyên quay người lại.






Cố Nhân Trùng Phùng
Bạch Khôn Nguyên và Đồng Bội Hoa cùng lúc quay lại nhìn cô.
Không gian im lìm ngượng ngập.
Linh Tố sững sờ vài giây, rồi miễn cưỡng bước một bước về phía trước. Thời khắc đó cô thực sự cảm thấy toàn thân xương cốt hoen rỉ, tứ chi không còn nghe theo điều khiển của trí óc.
Đại đội trưởng gọi cô lại: “Tiểu Thẩm, em đến đúng lúc lắm. Hai vị này là Bạch tiên sinh và Bạch phu nhân.”
Đại đội trưởng nói không ngừng, hình như đang giới thiệu tình tiết vụ án, nhưng Linh Tố chẳng để lọt tai chút nào. Tai cô đang bị nhiễu loạn bởi tiếng trách móc, tiếng đồ đạc đổ vỡ, tiếng trẻ con thút thít khóc. Cô cứ cúi đầu mãi, đuôi mắt chỉ nhìn thấy bộ Âu phục màu xám của Bạch Khôn Nguyên.
Vừa lúc Bạch Khôn Nguyên buông tay xuống, ánh sáng trắng phản chiếu lấp lánh, làm nhức mắt Linh Tố.
Đó là một chiếc nhẫn cưới.
Chính vào lúc đó, từ sâu bên trong cơ thể Linh Tố đột nhiên trào dâng dũng khí và sức mạnh bất tận. Cô ngẩng đầu lên, thở sâu một cái, nói: “Tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc.”
Tất thảy mọi người đều đờ người ra, vợ chồng Bạch Khôn Nguyên mặt mày tối sầm.
Linh Tố nói chắc nịch: “Đứa trẻ đang khóc. Đội trưởng Trương, tôi cảm thấy điềm không lành.”
Đồng Bội Hoa đứng bật dậy, hét lên: “Cô đang nói linh tinh cái gì thế?”
Đằng nào mấy năm trước cũng trở mặt rồi, bây giờ chẳng cần giữ hình tượng làm gì nữa. Đồng Bội Hoa ném cho cô ánh mắt hung ác, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Linh Tố không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt cô ta, nói: “Tôi nghe thấy tiếng một người đàn ông đang trách cứ bọn trẻ, bọn trẻ cứ khóc mãi. Có lẽ bọn trẻ vẫn còn sống, nhưng chắc chắn đang phải chịu giày vò.”
Đồng Bội Hoa toàn thân run rẩy, khuôn mặt trắng bệch, chỉ vào mặt Linh Tố nói: “Mày… mày là con yêu nữ! Mày vừa bước vào là tao đã biết rồi, đến nước này mà mày còn mở miệng trù yểm gia đình tao! Nhìn gia đình tao thế này, mày sung sướng lắm…”
“Bội Hoa!” Bạch Khôn Nguyên vội vàng ngăn vợ lại.
Anh ta quay sang nói với Linh Tố bằng giọng kiên định: “Chúng tôi cần tìm thấy bọn trẻ.”
Linh Tố mệt mỏi lắc đầu, “Hiện tại tôi không có thêm manh mối gì.”
Đồng Bội Hoa hét lớn: “Còn lâu nó mới giúp chúng ta! Nó vui sướng còn chẳng hết nữa là!”
Mọi người nhất thời chết lặng, họ ngầm đoán ra chút nội tình, nhưng lúc này không ai dám thở mạnh, chỉ sợ bất cẩn một tí sẽ trở thành vật hi sinh ngay tức khắc.
Bạch Khôn Nguyên kéo tay Đồng Bội Hoa: “Em mệt quá rồi. Về nhà nghỉ ngơi đi.”
Đồng Bội Hoa đang cơn tức giận, không nghĩ ngợi nhiều, buột miệng nói luôn: “Sao? Anh còn bênh nó? Đau lòng rồi hả? Hối hận rồi hả?”
Linh Tố quay mặt đi chỗ khác.
Bạch Khôn Nguyên trách vợ: “Em nói lung tung gì thế? Còn bao nhiêu người ngồi đây nữa.”
Đồng Bội Hoa hai mắt đỏ bừng: “Nó trù yểm con anh, anh còn bênh nó sao?”
Bạch Khôn Nguyên mặt nặng như chì, kéo vợ đi ra ngoài cửa: “Em kích động quá rồi đấy. Chúng ta về nhà. Về nhà chờ tin cũng thế cả.”
Linh Tố vẫn điềm nhiên như không, như thể tất cả mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô cả, đôi mắt u tối lạnh lùng xa cách, giống một khung cửa sổ không nhìn thấy được phong cảnh bên ngoài. Những người trong phòng sau khi nghe cuộc đối thoại, nhìn vẻ mặt của đương sự, là có thể đoán ra đại khái nội tình, ai nấy ngậm chặt miệng, không dám thở mạnh.
Đồng Bội Hoa bị chồng lôi ra ngoài, chưa chạy được mấy bước đã gập lưng, khóc toáng lên.
“Con của tôi đang ở đâu? Chúng ở đâu?”
Đồng Bội Hoa xinh đẹp, lạnh lùng, cao ngạo, lúc này chỉ là một người mẹ đá