Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.
người khác, thì chứng tỏ mình yếu đuối, thế nên họ không muốn thừa nhận, huống chi đối với cậu ấy, anh hoàn toàn là một người xa lạ.”
Mặc dù được an ủi như thế nhưng Ngải Mễ vẫn vô cùng thất vọng. Đàn ông không muốn thừa nhận tình cảm của mình là điều có thể lý giải, nhưng hiện tại là hoàn cảnh như thế nào? Hai người xa nhau lâu như thế rồi, không có cơ hội gặp mặt mà còn quan tâm đến lòng sĩ diện như thế.
Tiểu Côn nói: “À, cậu ấy còn nhờ anh nhắn em, hơi khó hiểu, cậu ấy bảo là bấy lâu nay vẫn nghĩ về câu hỏi mà bà nội em thường hỏi, cậu ấy đã có câu trả lời rồi, chắc chắn em sẽ thích, đợi đến khi được thả, cậu ấy sẽ đích thân nói cho em biết.” Tiểu Côn nhìn cô với vẻ đầy thắc mắc, hỏi: “Bà nội em thường hỏi câu gì vậy?”
Ngải Mễ phấn chấn đến mức mặt đỏ bừng, chạy đến ôm chặt Tiểu Côn, nói. “Anh không hiểu thì đừng hỏi. Cảm ơn anh đã nói với em điều này!”
Tiểu Côn liền lẩm bẩm đầy thắc mắc: “Nhắc đến bà nội mà em ôm anh luôn hả? Thế thì từ sau phải nhắc nhiều hơn mới được.”
Nghe Tiểu Côn kể xong chuyện thăm Allan, Ngải Mễ liền đề nghị: “Thôi, tranh thủ luôn cơ hội này phụ đạo tiếng Anh cho anh nhé !”
Tiển Côn gãi đầu, đáp: “Nhưng anh có mang sách vở gì đâu? Em có tài liệu gì ở mảng này không?”
“Em cũng không có, vì em đã thi TOEFL bao giờ đâu. Làm sao bây giờ nhỉ? Chẳng lẽ anh giúp em rồi mà em không giúp lại được gì à?”
“Thôi thế này vậy, anh có hai tấm vé đi xem hòa nhạc tối mai, đêm diễn đầu tiên của đoàn nhạc giao hưởng Đức, em đi xem cùng anh nhé?”
“Nhưng em chỉ hứa phụ đạo tiếng Anh cho anh, có phải phụ đạo âm nhạc đâu.”
Tiểu Côn cũng tỏ ra rất ngại ngùng, tựa như đã phạm lỗi gì đó, rụt rè kiến nghị: “Thế lần sau em phụ đạo nghe TOEFL cho anh nhé, kỹ năng nghe của anh kém lắm, thật đấy, chắc chắn kém hơn em.”
Hai người ngồi một lúc mà chân tay cứ thừa, Tiểu Côn không bảo về, Ngải Mễ cũng ngại đuổi anh chàng. Cuối cùng Tiểu Côn đề nghị: “Đằng nào thì cũng chẳng có việc gì, anh đưa em đi loanh quanh siêu thị nhé? Con gái bọn em thích đi chơi siêu thị lắm mà?”
Ngải Mễ lắc đầu từ chối: “Hiện tại em… chẳng có đầu óc làm gì cả.” Cô nghĩ một lát rồi nói: “Anh lái xe đến à? Thế anh đưa em đến đồn thu thẩm được không?”
“Nhưng em có được vào đó đâu, anh tìm hiểu rồi…”
“Em không vào mà chỉ đứng ngoài nhìn thôi, nếu anh ấy được ra ngoài cho thoáng thì có khi lại được gặp anh ấy…” Nói đến đây, Ngải Mễ lại sụt sịt khóc.
Tiểu Côn vội đáp: “Ok, ok, để anh đưa em đi, đừng làm thế…”
Trên đường đi, Ngải Mễ không nói gì mà chỉ lặng lẽ khóc. Tiểu Côn cũng không dám nói gì thêm, chỉ thỉnh thoảng liếcô một cái. Anh dừng xe ở nơi cách đồn thu thẩm không xa, Ngải Mễ leo lên con dốc nhỏ và nhìn về phía đồn thu thẩm. Nhưng ngoài tường cao ra thì chẳng nhìn được gì. Ngải Mễ vẫn chưa thôi khóc, cảm thấy đầu óc mụ mị vì khóc quá nhiều. Tiểu Côn không có cách nào khuyên cô, đành để mặc cô khóc.
Mặt trời sắp xuống núi, Tiểu Côn liền rụt rè đề nghị: “Bọn mình về thôi.”
Ngải Mễ lau nước mắt, hỏi: “Anh có thể viết một bài báo đăng lên tờ báo của bên anh, đốc thúc cơ quan công an thả Allan ra được không? Đã không kết tội được anh ấy thì chẳng có lý nào giam anh ấy trong đó cả. Trước khi chứng minh được một người có tội thì vẫn phải coi họ là vô tội chứ?”
“Luật pháp của một số quốc gia là như thế, nhưng… hiện tại Trung Quốc chưa đạt được đến trình độ đó. Chế độ thu thẩm tồn tại nhiều năm rồi, thực tiễn cũng chứng minh là khả thi, thế nên… anh viết bài cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.”
Ngải Mễ liền nhìn Tiểu Côn, nói: “Em năn nỉ anh viết hộ em bài báo này đấy, hoặc anh không viết cũng được, để em viết, em viết xong nhờ anh tìm cách đăng trên báo bên anh. Anh giúp em vụ này thì…em sẽ yêu anh.”
“Ngải Mễ, anh biết là em rất nóng lòng cứu cậu ấy, nhưng cũng không nên bất chấp mọi hậu quả mà hứa hẹn lung tung như thế, kiểu ấy rất nguy hiểm, người khác có thể lợi dụng em và không giúp được gì cho em, đến lúc đó em sẽ mất tất cả chì lẫn chài.” Tiểu Côn cười rồi nói: “Em rất thông mình nên đã đoán được suy nghĩ của anh. Em đã xem bộ phim Casablanca bao giờ chưa? Anh xem rồi nhưng không nhớ nữa, chỉ nhớ chi tiết người đàn ông trong bộ phim đó giúp người phụ nữ mà anh yêu và chồng cô ta thoát khỏi bàn tay của Đức Quốc Xã. Không giấu gì em, anh rất khâm phục người đàn ông đó, đó mới gọi là tình yêu của đàn ông.”
Ngải Mễ hỏi mà lòng tràn đầy hi vọng: “Thế là anh… đồng ý viết hả?”
“Anh đã nói với em rồi, viết cũng chẳng để làm gì, làm sao Tổng biên tập cho đăng được. Cuộc sống đôi khi vô cùng tàn khốc, đặc biệt nếu nhìn từ góc độ cá nhân. Chế độ thu thẩm khiến bao nhiêu người vô tội bị nhốt, nhưng cũng ngăn ngừa được rất nhiều tội phạm tiếp tục phạm tội. Một xã hội muốn bình an thì đôi khi phải hy sinh một vài cá nhân.”
Ngải Mễ liền phản bác: “Nhưng quyền lợi cá nhân thì sao? Chẳng lẽ mỗi công dân không được hưởng quyền tự do ư? Tại sao có thể không có tội chứng gì mà tước đoạt quyền tự do của con người chứ?