Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2087 lượt.
”
Tiểu Côn thở dài, nói: “Thú thực là anh cũng không biết rốt cuộc chế độ thu thẩm có đúng hay không, chỉ có thể nói là Thành Cương không may mắn, trở thành một người trong nhóm phải hy sinh vì xã hội. Ngải Mễ, anh rất quý mến em, anh rất muốn giúp em việc này để em phải cảm kích anh, nhưng anh biết anh không đủ khả năng để làm việc đó, thế nên anh không muốn hứa lèo với em, em chỉ còn cách là kiên nhẫn chờ đợi ngày vụ án được điều tra rõ ngọn ngành mà thôi.”
“Có phải vì … thích em mà anh cố tình không giúp việc này không, để Allan ở trong đó thêm vài ngày, cho anh được… ở gần em?”
“Anh cũng đã từng nghĩ như thế nhưng anh vẫn không thể vô liên sỉ như vậy được. Anh là một người có lòng tự trọng cao, rất tự tin trước khả năng của mình, anh muốn cạnh tranh công bằng với Thành Cương hơn là làm những việc bỉ ổi như thế.”
Tiểu Côn lấy từ trong túi áo ra một hộp nhỏ và đưa cho Ngải Mễ. “Em xem, anh còn… mua cái này nữa, định tặng em trước khi đi nghe nhạc giao hưởng. Anh tin là con gái không có mối thù gì với đồ trang sức, không có cô nào không rung động trước đồ trang sức cả.”
Ngải Mễ mở hộp ra xem thì thấy đó là một sợi dây chuyền bằng ngọc trai, cô không có khái niệm gì về đồ trang sức cả, thấy chuỗi ngọc đó hạt nào cũng đều chằn chặn, nghĩ bụng chắc là hàng fake mà thôi. Khi đi dự hội nghị ở Thanh Đảo, bố cô cũng mang về rất nhiều dây chuyền ngọc trai, nói mặc dù chỉ có năm tệ một cái nhưng đều là ngọc trai thật, con mang đi mà tặng cho các bạn. Những hạt đó bề mặt không được nhẵn nhụi lắm, kích cỡ cũng không đều nhau, trong khi chuỗi ngọc trai này sáng bóng, không có đường vân sần sùi trên bề mặt, thế nên cô nghĩ là giả, nhưng là hàng giả cao cấp nên vẫn rất đẹp. Cô cầm trên tay, lật đi lật lại ngắm nghía.
Tiểu Côn hỏi: “Em có thích không? Cổ em đẹp, anh cũng đã từng… tiếp xúc với nhiều cô gái, nhưng chưa thấy người nào cổ đẹp như em. Em đeo chuỗi ngọc trai này chắc chắn rất sang. Vừa nhìn thấy nó anh đã nghĩ nó sinh ra là để cho em, không kìm được anh đã mua. Mặc dù anh biết như thế không hay… nhưng…”
“Cái này chắc phải hai, ba trăm tệ ấy nhỉ?” Ngải Mễ không hề nể nang mà hỏi giá như một tay lái buôn.
Tiểu Côn không kìm được liền bật cười. “Em… nghĩ thế à?”
“Em đoán chắc phải tầm đó. Nhưng từ trước đến nay em chẳng bao giờ đeo đồ trang sức cả. Em có mấy món đồ linh tinh, toàn vài tệ thôi, chụp ảnh em cũng đeo.”
“Thành Cương chưa bao giờ tặng em đồ trang sức à?”
“Anh ấy còn đang đi học, lấy đâu ra tiền? Anh ấy chỉ tặng em những cái như hộp nhạc gì đó, lãng mạn lắm.”
“Nói lãng mạn nhưng thực ra là kẹt xỉ, bố mẹ cậu ấy đều ở Canada mà lại không có tiền tặng em đồ trang sức à?” Tiểu Côn đưa tay ra và hỏi Ngải Mễ: “Để anh đeo cho em nhé?”
Tiểu Mễ lắc đầu. “Không cần đâu”, rồi cầm chuỗi ngọc trai trong tay nghịch.
“Xem ra em có vẻ rất thích, thích thì cầm lấy nhé, tự đeo đi vậy.”
“Nói thật là em rất muốn nhận nhưng em không muốn phải trả giá với anh…”
“Trả giá gì với anh?”
Ngải Mễ liếc Tiểu Côn rồi đáp: “Không phải lấy thân đáp đền thì cũng là tình yêu thôi.”
“Em nói gì mà thậm xưng thế, chỉ vì một cái vòng cổ mà bắt em phải trả giá nhiều đến thế ư? Em cũng đừng nghĩ mình rẻ rúng như vậy. Anh không tham lam nhiều thế đâu, chỉ cần em thích là được rồi, đeo lên đẹp chứng tỏ anh có khả năng thẩm mỹ về đồ trang sức con gái không tồi, thế cũng đã là tốt lắm rồi.”
“Thật hả? Anh tốt bụng vậy ư?” Ngải Mễ nhìn Tiểu Côn với vẻ không tin rồi nói tiếp: “Nếu đúng là tốt như vậy thì em sẽ nhận.”
“Anh đeo cho em hay em tự đeo?”
“Không cần phải đeo, em mang đi bán lấy tiền là xong.”
Tiểu Côn nhướng mày sửng sốt, hỏi: “Tại sao vậy? Cô nhóc này lần nào cũng có những quyết sách trái với suy nghĩ của mọi người.”
“Vì em thiếu tiền tiêu, em bắt taxi chạy khắp nơi, bao nhiều tiền chẳng hết, em cần tiền, em phải thường xuyên đến đây thăm Allan. Thời gian vừa qua bố mẹ em tìm cửa nọ cửa kia, quà cáp cũng tốn kém, họ cũng chẳng còn tiền nữa. Nhà em chủ yếu dựa vào thu nhập của mẹ em để sống, mẹ thì chỉ giảng dạy, còn bố em thì là mọt sách, chỉ biết làm nghiên cứu thôi…”
“Thế em định mang chuỗi ngọc trai này bán lấy bao nhiêu tiền?”
“Hai, ba trăm tệ được không?”
Tiểu Côn bật cười. “Ngốc ạ, chuỗi ngọc trai này giá hơn hai nghìn tệ đấy !” Nói rồi Tiểu Côn móc hóa đơn ra cho cô xem và nói: “Đừng mang đi bán, cứ để mà đeo, anh đưa cho em ít tiền mang đi mà tiêu.” Nói xong lấy ra một xấp nhân dân tệ đưa cho Ngải Mễ.
“Ơ…”
“Coi như là tiền thù lao em phụ đạo tiếng Anh cho anh. Mỗi tiếng làm gia sư em được trả bao nhiêu tiền?”
Ngải Mễ chưa đi làm gia sư nhiều, chỉ dạy giúp cho con một cô giáo trong khoa của bố một thời gian, mỗi tiếng người ta trả cô 15 nhân dân tệ. Cô nghĩ một lát rồi đổi lại vị trí của 2 chữ số này, nói: “Thường người ta trả 50 tệ một giờ.”
“Ok, anh trả em gấp đôi, 100 tệ một giờ, được không?”
Ngải Mễ mừng không sao kể xiết. “Anh trả nhiều vậy hả? Thế thì em phải chuẩn bị bài thật kĩ để phụ đạo cho anh mới được.”
“Con số đó chưa phải l