Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.

à nhiều, hiện tại thị trường bên ngoài cũng tầm đó, có thể em còn thiệt một ít. Em không đi so sánh giá với người khác là được.”
“Em không so, thế cũng đã quá nhiều rồi, nhiều hơn nhiều so với giá em dạy cho người ta trước đây. Thế một tuần em phụ đạo cho anh nhiều thì em được đến đây nhiều.”
Tiểu Côn liền đáp: “Ok, em muốn phụ đạo mấy tiếng cũng được.”






Sau hôm đó, Ngải Mễ phát hiện ra túi mình vừa có tiền, vừa có hộp đựng chuỗi ngọc trai, rất giống người vừa trúng quả lớn. Cô lấy tiền ra đếm, có một nghìn hai trăm tệ, toàn là tờ một trăm tệ. Cô nghĩ, hê, tự nhiên lại thành đại gia, biết sớm làm gia sư kiếm được nhiều tiền thế này thì đã đi làm gia sư từ ba năm về trước rồi.
Cô lại giở chuỗi ngọc trai ra ngắm nghía, bản thân cô cũng không biết tại sao mình không kiên quyết trả lại, rốt cuộc là quên hay trong tiềm thức vẫn có gì đó nuối tiếc, cô thật sự không rõ. Cô biết mình sẽ không đeo nó, không có cơ hội, đeo cũng vô duyên, nhưng kể từ lúc nhìn thấy tờ hóa đơn đó, biết đúng là giá hơn hai nghìn tệ, sao tự nhiên lại thấy chuỗi ngọc trai đó đẹp ghê? Chẳng lẽ người không có con mắt nhìn đồ mà tiền mới có con mắt nhìn đồ ư?
Cô nghĩ đến những nhân vật nữ chính trẻ trung, ngây thơ trong những cuốn tiểu thuyết đã đọc thường bị hoa mắt trước ngọc ngà, châu báu, dần dần bị vật chất cám dỗ mà quên người tình nghèo khổ mình đã từng thật lòng yêu thương, ngã vào vòng tay của kẻ có tiền. Cô nghĩ, chắc chắn mình sẽ không như thế, mình đã biết nhiều câu chuyện như thế thì chắc chắn mình sẽ không ngớ ngẩn đến mức để mấy món đồ trang sức đó mua chuộc.
Nhưng cô cũng hơi thắc mắc là tại sao Allan chưa bao giờ tặng đồ trang sức cho mình? Chắc chắn là anh có đủ tiền, bên công an cũng nói là hôm bị bắt, anh mang theo người hơn năm trăm đô la và gần năm nghìn tệ, số tiền đó chẳng thừa sức mua một sợi dây chuyền à?
Lão Đinh nói hôm đó ông sếp họ Trương ở Thâm Quyến trả tiền, nói: “Các cậu là sinh viên nghèo, tiêu hoang phí thế làm gì? Tôi có công ty thanh toán, các cậu đừng chơi sang mà tranh trả tiền với tôi nữa.” Số tiền này bây giờ đi đâu? Chắc là đã bị công an tịch thu, liệu có trả lại không? Nếu được trả lại thì Allan có mua cho mình sợi dây chuyền thế này không? Dĩ nhiên nếu bắt anh ấy mua thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa, anh ấy phải chủ động mua mới có ý nghĩa.
Sau đó, Tiểu Côn lại bổ sung thêm: “Tối nay có buổi dạ hội khiêu vũ do các cơ quan trực thuộc thành phố tổ chức, em có nể mặt mà đi cùng anh không? Anh đã không tiếc sức mình đi cùng với người quân tử đến đồn thu thẩm, thì em cũng phải không tiếc sức mình đi cùng với kẻ tiểu nhân đến buổi dạ hội chứ !”
Ngải Mễ lưỡng lự không biết nên làm thế nào.
Tiểu Côn nói: “Em sợ gì chứ? Nếu chỉ vì đến buổi dạ hội với anh mà quên đi Thành Cương, thay lòng đổi dạ thì chứng tỏ em yêu anh ta chưa sâu sắc. Sớm thay lòng đổi dạ chẳng không tốt hơn à? Anh thấy tình cảm của em dành cho cậu ấy rất sâu sắc, không phải một, hai buổi khiêu vũ có thể làm em dao động được đâu, chẳng lẽ em không có lòng tin vào mình ở điểm này à? Ít nhất phải thử xem tình cảm mình dành cho Thành Cương sâu nặng đến đâu. Em có thể hy sinh tất cả vì cậu ta, nhưng em có chịu đựng nổi trước sự cám dỗ của phồn hoa đô hội, sự hào nhoáng của xã hội thượng lưu hay không?”
Câu nói này đã kích tướng Ngải Mễ, cô nghĩ, mình không bao giờ tin vào điều này, đi khiêu vũ một lần mà dao động ư? Làm gì có chuyện nghiêm trọng như thế. Lại còn tự xưng là “xã hội thượng lưu” gì đó, cũng chỉ là đám tham quan chuyên ăn hối lộ, vơ vét tiền của dân chứ có gì ghê gớm? Tin chắc rằng vị nào cũng chỉ là quân tử dỏm, thục nữ dỏm hoặc những tay tỷ phú mới phất chỉ giỏi xum xoe mà thôi, thử xem mình “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” ra sao, người người đều say, chỉ mình ta tỉnh thế nào.
“Ok, em sẽ đi.”
“Thế mới là Ngải Mễ chứ!” Tiểu Côn phấn khởi nói. “Anh đến đâu đón em đây?”
“Đến nhà em thôi.”
“Ok, sáu giờ tối anh đến đón em. Nhớ trang điểm xinh xắn vào nhé, cho anh mát mặt lây.”
Chiều hôm đó, Ngải Mễ về đến nhà, cơm tối cũng chẳng ăn được bao nhiêu đã phải lo đi trang điểm. Cô chưa bao giờ tham gia buổi khiêu vũ nào như thế, không biết cảnh tượng sẽ thế nào, nhưng cô nghĩ, sợ cái gì chứ, mình đâu có muốn nổi bật lên giữa đám đó để dụ ong dỗ bướm, mặc gì chẳng quan trọng, cùng lắm là bọn họ coi mình là con nhà quê, không nhảy với mình, mình cũng chẳng buồn nhảy với bọn họ. Hơn nữa Tiểu Côn đưa đến thì phải nhảy với mình chứ? Chẳng lẽ vứt mình ở một góc rồi đi nhảy với người khác, cô cũng không cuống lên, không như lúc theo Allan đi khiêu vũ, chỉ sợ anh lại đi nhảy với vô gái khác.
Đột nhiên cô đặt câu hỏi, khi ở bên mình, không biết Allan có cảm giác này không? Hoàn toàn không để tâm đến mình, mình căng thẳng không anh ấy cũng không quan tâm, mình nhảy với người khác, anh ấy cũng chẳng bận tâm, kể cả mình chạy theo người khác, có thể anh cũng không quan tâm mà tìm ngay một cô khác khá hơn mình. Cô cảm thấy nếu như thế thì


XtGem Forum catalog