XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342107

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.

Butler cũng cặp kè với gái bán hoa còn gì? Còn của anh không phải là gái bán hoa mà chỉ là một người bạn, sạch sẽ hơn nhiều. Nói thật là đàn ông làm chuyện đó với phụ nữ cũng chẳng có gì, thường là đối phó với tình huống khẩn cấp thôi, em cứ coi như là anh ta đi… vệ sinh một lần. Điều đáng lo nhất là trái tim anh ta bay mất. Nếu trái tim bay mất rồi thì khó níu kéo lắm, kể cả anh ta vẫn ở bên em nhưng trong lòng lại nghĩ đến người khác, em sẽ biến thành… toilet đấy.”
Ngải Mễ nghe mà lòng rối như tơ vò, lợm giọng vô cùng, vội khua tay. “Anh đừng nói nữa, toàn những thứ ba lăng nhăng mà anh cũng nói ra được…”
Hai người ngồi không một lát, Tiểu Côn lại nói: “Ngồi không thế này chán chết đi được. Thôi em ở đây ngủ một lát đi, anh sang phòng sinh hoạt tập thể xem ti vi.”
Sau khi Tiểu Côn đi ra, Ngải Mễ định nằm một lát nhưng cô cứ cảm thấy cái giường đó bẩn bẩn thế nào, hơn nữa cô cũng sợ mắc mưu Tiểu Côn. Cô nằm sấp xuống bàn nghĩ lan man một lúc rồi ngủ thiếp đi.
Đang lúc mơ màng thì cô nghe thấy tiếng Allan gọi cô, lúc đầu cô tưởng là mơ, đến khi mở mắt ra, phát hiện đúng là Allan đang đứng bên cạnh thật, nước mắt của cô liền trào ra, cứ như phải chịu nỗi ấm ức gì lớn lắm. Cô nép trong lòng anh khóc tu tu, đột nhiên nghe thấy tiếng Tiểu Côn: “Ha ha, mong đỏ cả mắt, cuối cùng vị cứu tinh cũng đến mà còn khóc nữa kìa. Thôi nín đi em, nếu không cậu ấy lại tưởng anh bắt nạt em đấy.”
Cô ngẩng lên mới nhìn thấy Tiểu Côn đang đứng sau Allan. Cô ngượng ngùng mỉm cười, hỏi Tiểu Côn: “Anh gọi điện thoại bảo anh ấy đến à?”
Tiểu Côn nói: “Không phải anh gọi cậu ấy mà là cậu ấy gọi anh. Cậu ấy bảo anh đón em đến đây…”
Ngải Mễ không hiểu đầu đuôi thế nào, chỉ trân trân nhìn Allan, Allan thì không nói gì, chỉ nhìn cô cười, sau đó dắt tay cô ra ngoài. Cô ngơ ngác theo anh lên xe của Tiểu Côn, không biết có phải mình đang nằm mơ không. Đến trường Đại học B, Tiểu Côn dừng xe, ba người xuống xe. Allan nói với Tiểu Côn: “Cảm ơn anh nhé, anh về nghỉ sớm đi, em đưa Ngải Mễ lên phòng, lát nữa em tự bắt taxi về.”
Tiểu Côn đáp “ok” rồi lại nói với Ngải Mễ rằng: “Chửi cậu ấy chưa đã thì cứ việc đánh vào vết thương nhé”, nói xong liền lên xe và lái đi thẳng. Ngải Mễ liền thắc mắc: “Anh bảo anh ấy đến trường đón em hả?”
“Em muốn đến đó thì anh có cách nào đâu? Thà nhờ anh ấy đến đón em luôn cho xong, đề phòng em không tìm được anh ấy lại đi tìm đại một nhân vật đóng thế nào đó ở ngoài.”
Ngải Mễ biết Allan vẫn lo lắng cho cô nên vui lắm. “Anh to gan thật đấy, không sợ anh ta thừa cơ phỗng tay trên à?”
“Anh đã tin tưởng anh ấy như thế rồi thì làm sao anh ấy làm thế được? Tiểu Côn không phải là loại người như thế, anh cũng khá biết nhìn người đấy.” Rồi Allan trách cô: “Cũng chỉ vì bị em ép mà thôi, nếu không anh cũng chẳng đưa ra hạ sách đó.”
Vì quá phấn khích nên cô sà vào lòng anh, liến thoắng: “Love you, love you, love you…”, sau đó lại cố thoát ra. “Em xin lỗi, em xin lỗi, em lại quên vết thương của anh.”
Allan không cho cô thoát. “Em toàn nói love suông thôi, nếu love thật thì từ sau đừng có lấy mấy trò này ra chỉnh anh…”
Cô cười, nói: “Giảo hoạt như anh thì làm sao em chỉnh nổi? Toàn là anh chỉnh em, chỉnh đến nỗi khiến tim em tan nát hết cả.”
“Nếu nói về chỉnh thì chẳng ai xứng đáng là đối thủ của em cả. Thôi em về phòng rồi ngủ sớm đi, mai còn đi học.”
Cô không muốn lên mà muốn gần anh một lát nữa. “Hôm nay… anh về đó… họ nói những chuyện gì với anh?”
“Cũng chẳng có gì cả, chỉ kể một số chuyện… của Jane hồi còn nhỏ.” Allan buồn rầu. “Trông họ… già đi rất nhiều, thật sự không biết sau này họ… sẽ sống thế nào. Anh… đang nghĩ, hay là anh không đi miền Nam nữa, ở lại thành phố J, tiện thể chăm sóc họ luôn…”
Ngải Mễ mong Allan không đi miền Nam, nhưng cô không muốn anh vì bố mẹ Jane mới ở lại. Cô cố gắng giữ trong lòng để không gây chuyện nữa.
Allan chỉ tay vào một vật đeo trên vai trông giống ba lô, nói: “Họ cũng cho anh xem nhật ký của Jane…”
Ngải Mễ lo lắng hỏi: “Nhật ký nộp cho bên công an rồi cơ mà?”
“Công an trả lại rồi.” Allan liền thắc mắc: “Sao em lại biết là nhật ký nộp cho công an rồi?”
Ngải Mễ đành phải kể lại sơ qua chuyện nhật ký, rồi nói: “Chắc chắn là cô Tĩnh Thu đã dặn bố mẹ Jane không nên đưa nhật ký cho anh xem, thế nên họ cho anh đọc nhất định là có ý khác.”
“Em đừng nghĩ xấu về người ta như thế, họ chỉ muốn hoàn thành di nguyện của con gái mà thôi. Tại sao cô Tĩnh Thu không muốn họ cho anh xem nhật ký?”
Ngải Mễ lại nói những lo lắng của cô Tĩnh Thu rồi khuyên: “Anh đừng đọc những cuốn nhật ký này nữa…”
“Em đừng lo, anh và cô Tĩnh Thu cũng cùng một cấp bậc, những điều cô ấy hiểu thì anh cũng hiểu. Người đã mất rồi không thể sống lại, anh tự trách mình thì giải quyết được điều gì? Thà là chịu khó chăm sóc bố mẹ cô ấy cũng còn gọi là có chút giá trị






Khi vết thương trên người Allan đã dần khá lên, phần da gần vết thương liền tróc ra, ngứa vô cùng, anh đòi dứt đám da đó và cạy v