Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.

ảy vết thương cho đỡ ngứa. Anh không với được ra sau lưng, Ngải Mễ liền bảo anh nằm xuống để cô làm giúp. Anh luôn bảo cô dứt mạnh, nói như thế mới đỡ ngứa, nhưng cứ dứt ra là cô lại nhìn thấy phần da non ở dưới nên không dám dứt, chỉ xoa nhẹ nhàng lên đó. Allan liền nhắm mắt lại, vẻ rất tận hưởng. Cô làm vậy được một lúc thì anh đã ngủ thiếp đi.
Trong lúc ngủ, anh thường nằm nghiêng, hai chân co lên, hai tay rụt lại đặt lên hai đầu gối. Ngải Mễ đọc trong cuốn sách nào đó nói rằng, những người từ đáy lòng sợ bóng tối, sợ cô độc nên mới có tư thế ngủ như trẻ sơ sinh, tựa như đang nằm trong vòng tay an toàn, ấm áp của người mẹ.
Cô đoán tư thế ngủ này của anh hình thành trong đồn thu thẩm. Chắc chắn ban ngày anh rất cứng rắn, nhưng đêm đến là anh nằm co ro như thế trên chiếc giường vừa lạnh vừa cứng, trong mơ tìm kiếm vòng tay ấm áp. Đó là những đêm tối đáng sợ biết bao, anh mất đi tự do, không biết mình sẽ bị ngồi tù oan trong bao lâu, cũng không biết mình có chết đi mà không được minh oan hay không, chắc chắn nỗi cô đơn và sự tuyệt vọng đã gặm nhấm trái tim anh.
Nghĩ đến đây là cô không sao cầm được nước mắt, trong lòng trào lên bản năng yêu thương của người mẹ. Có lúc cô ngồi trên giường, đặt đầu anh lên đùi cô, ngắm anh ngủ say trong giấc nồng, có lúc cô nằm đối mặt với anh, để anh ngủ ngon lành trong lòng cô như một đứa trẻ.
Hồi mới được thả, dường như anh rất nghiện ngủ. Cô không biết vì ở trong đó anh ngủ không đủ hay là do anh thiếu máu hoặc bị đánh nhiều nên não bị ảnh hưởng. Hỏi anh thì anh bảo chắc chắn là do ở trong đó thiếu ngủ, bọn họ thường xuyên bắt anh lao động ban ngày, tối đến tra khảo, dù có ngủ thì cũng không được ngủ ngon. Giờ ra ngoài rồi, có thể ngủ một cách tự do tự tại, yên tâm thoải mái, thế nên cứ đặt mình xuống giường là ngủ ngay được.
[1'> Thím Tường Lâm trong truyện ngắn Lễ cầu phúc của Lỗ Tấn là một phụ nữ nông thôn chăm chỉ làm ăn, thật thà, lương thiện. Thím làm việc cần mẫn và nhanh nhẹn, chỉ mong bằng sức lao động của mình có thể đổi lấy quyền sống tối thiểu nhưng không được. Cuộc đời của thím Tường Lâm là những nỗi bất hạnh liên tiếp. Quá đau khổ, cùng quẫn, thím đã tìm đến mọi người và kể cho họ nghe câu chuyện của mình, mong được chia sẻ. Gặp ai thím cũng kể, nhưng mọi người đều lấy chuyện của thím ra làm trò cười.
Allan đến thư viện trường và thư viện thành phố mượn rất nhiều sách về, một số cuốn liên quan đến tâm lý của người tự tử hoặc làm thế nào để phòng ngừa tự tử. Ngải Mễ cũng có rất nhiều sách phải đọc, thế nên thường là mỗi người ôm một cuốn. Nhưng Ngải Mễ luôn thích ngồi cùng chỗ đọc với anh, anh ngồi sofa, cô cũng ngồi sofa, anh nằm trên giường, cô cũng phải nằm trên giường…
Bố mẹ Allan luôn mỉm cười khi thấy cô bám riết lấy anh như cái đuôi, có lúc còn nhiệt tình nhắc cô “nó đang ở trên ban công cháu ạ”. Nhưng mẹ Ngải Mễ thì kín đáo nhắc cô: “Con gái con đứa phải chú ý chứ con, không nên như thế…, sẽ bị người ta coi thường đấy.”
Kể cả bám riết như hình với bóng như vậy nhưng cũng có lúc hai người không ở gần nhau. Ngải Mễ phát hiện ra Allan rất thích đứng trên ban công, anh đứng ở đó và dõi ánh mắt xa xăm về phương xa hoặc bầu trời. Mỗi lần nhìn thấy anh đứng trên ban công là cô lại nghĩ chắc chắn anh đang nhớ Jane, có khi còn đang âm thầm chuyện trò với Jane mà cô không hề hay biết.
Cô hỏi anh: “Anh… có nhớ Jane không?”
“Có lúc nghĩ đến. Nhưng em đừng hiểu lầm, nghĩ ở đây là “nghĩ đến” chứ không phải “nhớ nhung”.”
“Anh… nghĩ đến… cái gì của cô ấy?”
“Phần lớn là muốn sửa chữa sai lầm, muốn dùng mấy cái “if” để viết lại lịch sử, nghĩ đến việc cô ấy cắt cổ tay…, chắc là phải đau đớn… lắm, vì cô ấy biết lưỡi dao… cắt đứt tay mình tại thời điểm nào.” Anh lắc đầu, như muốn cố gắng thoát khỏi sự ám ảnh nào đó. “Cô ấy nhìn máu mình chảy ra, chắc chắn là… rất sợ, chắc chắn là… rất lưu luyến với cuộc sống…”
“Anh đừng nghĩ nữa.” Ngải Mễ sợ hãi nói. “Anh lúc nào cũng nhớ đến những chuyện đó…”
“Cũng không hẳn là lúc nào cũng nghĩ.” Allan ngửa mặt nhìn bầu trời. “Chỉ là… cảm thấy những chuyện trên thế gian có quá nhiều sự trùng lặp. Mỗi lần đi đâu, anh đều nói với nhà họ… chỗ anh đi, đúng hôm đó… lại không nói… đi đâu… Cô ấy… tìm anh… khắp nơi, chứng tỏ cô ấy… vẫn nghi ngờ… về quyết định của mình, chắc là cô ấy sẽ nghĩ… nếu có người… thuyết phục được cô ấy… bảo cô ấy… từ bỏ ý định đó… Nếu hôm đó anh nói cho cô ấy biết là anh đi đâu, thì cô ấy đã không…”
“Anh nói đúng, không thể dùng mấy từ “if” để viết lại lịch sử…”
“Anh biết, nhưng… nếu viết lại được lịch sử thì tốt biết bao… Nhiều lúc nằm mơ cũng mơ thấy chuyện đó không xảy ra, rằng đó chỉ là một giấc mơ mà thôi…” Rồi anh nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò. “Tại sao cô ấy… có suy nghĩ đó lâu như vậy mà anh không hề hay biết nhỉ?”
Ngải Mễ hỏi với vẻ đầy bất an: “Anh… biết được thì sao? Anh sẽ… bỏ em để… yêu chị ấy hả?”
Allan lắc đầu. “Không, thực ra anh luôn có cảm giác rằng… anh và cô ấy… là hai mẫu người hoàn toàn khác nhau, cô ấy rất… có chí tiến thủ, kết giao toàn với nh