Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342101

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.

ững người… có thể coi là giới thượng lưu…”
“Nếu anh và chị ấy là hai mẫu người hoàn toàn khác nhau thì việc anh biết chị ấy yêu anh hay không có gì khác nhau đâu?”
“Nếu biết, anh có thể… khuyên giải cô ấy, thuyết phục cô ấy từ bỏ ý nghĩ này. Rất nhiều người có ý định tự sát… cuối cùng đã từ bỏ ý đồ này, chỉ cần có người… khuyên nhủ họ… từ bỏ suy nghĩ đó, hầu hết họ sẽ không làm như thế nữa, hơn nữa… còn từ bỏ vĩnh viễn. Nếu cô ấy… yêu anh, chẳng lẽ cô ấy không chịu nghe anh khuyên à?”
“Nhưng chị ấy giấu kín như vậy, làm sao anh biết được?”
Allan nhìn cô chăm chú, hỏi: “Trong nhật ký cô ấy nhiều lần nhắc đến… suy nghĩ đó, nhưng đều không… thực hiện, chỉ có lần này, có phải là vì anh nói: “Nàng đi trước, tôi sẽ theo sau” không?”
Ngải Mễ bắt đầu cuống. “Anh đã nói là anh sẽ không tự trách mình quá nhiều cơ mà, anh thế này không phải tự trách mình thì là gì? Chẳng lẽ chị ấy không hiểu câu nói đùa này của anh ư? Trong lá thư tuyệt mệnh chị ấy có nhắc đến câu đó không? Trong nhật ký chị ấy có viết vì câu nói đó… mà tự tử không? Đều không có. Tại sao anh lại đổ hết trách nhiệm lên đầu mình ché?”
Allan vội an ủi cô: “Em đừng cả nghĩ quá, anh chỉ hỏi vậy thôi, nếu em nghĩ không phải thì thôi…”
Sau đó Allan không nhắc đến những chuyện này nữa, nhưng anh vẫn thường xuyên đứng trên ban công và dõi mắt nhìn xa xăm, nhìn bầu trời.
“Sao… bây giờ anh thích đứng trên ban công vậy?” Cô hỏi thăm dò.
“Từ trước đến nay anh vẫn thích đứng trên ban công, có lẽ là vì từ nhỏ mẹ anh đã dạy sau khi đọc sách phải nhìn ra phía xa, nhìn những lùm cây xanh để giữ cho mắt khỏi cận…”
“Nhưng… trước khi xảy ra chuyện đó anh có thói quen này đâu.” Cô chưa bao giờ thấy anh đứng trên ban công nhìn ra xa như thế.
Allan nghĩ một lát rồi nói: “Trước đây bọn mình hoạt động bí mật mà. Hồi ấy suốt ngày phải lén lút, làm sao có thể đứng trên ban công được? Ở ký túc xá anh cũng thường xuyên đứng trên ban công.” Khi nói câu này, Allan cười. “Chắc là câu này lại bị em lôi ra hỏi tội đấy.”
Lần này Ngải Mễ lại không phát hiện ra câu nói này có gì đáng phải hỏi tội. Cô hỏi: “Câu này†có gì đáng để hỏi tội?”
“Không có thì tốt rồi.”
Cô tò mò hỏi: “Rốt cuộc là hỏi tội gì chứ?”
“Anh tưởng em sẽ kết án là đứng trên ban công ký túc xá để ngắm con gái ở khu nhà số 2 của nghiên cứu sinh.” Allan cười lắc đầu. “Hiện giờ anh có thể nói anh có tật giật mình rồi.”
Cô mỉm cười vẻ không hưởng ứng. “Em chẳng hề có suy nghĩ đó. Em chỉ hy vọng anh có… tâm sự gì thì nói ra, đừng giấu trong lòng…”
Anh kéo tay cô, nói: “Anh sẽ nói ra nếu anh có tâm sự. Nhưng em đừng lúc nào cũng nghĩ anh có tâm sự. Có thể câu nói của cô Tĩnh Thu đã để lại ấn tượng sâu sắc trong em, thế nên em cảm thấy hiện tại chắc chắn anh đang tự trách mình, nhưng anh không thế, anh biết người mất rồi sẽ… không thể sống lại, tự trách… cũng chẳng giải quyết được việc gì…”
Từ đó trở đi, dường như Allan không còn hay lên ban công nữa, nhưng Ngải Mễ lại nghĩ chắc là anh đang làm theo ý cô, bản thân anh vẫn muốn lên ban công nhưng anh sợ cô không vui nên mới không lên. Hiện tại cô không dám nói: “Anh muốn lên ban công thì cứ lên đi”, cô cảm thấy nếu cô nói như thế, anh lại sẽ làm theo ý cô, lên ban công. Cô sợ làm anh rối lên, không biết đâu mà lần, thôi cứ kệ anh vậy.
Cô để ý thấy anh hay hát bài El Condorpasa đó, có lúc anh vừa nấu ăn vừa khe khẽ ngân nga bài hát đó, có lúc thì vừa đọc báo vừa huýt sao, thường là hát phần điệp khúc.
Away, I’d rather sail away (Anh muốn bay cao, vượt qua muôn ngàn sóng gió)
Like a swan, that’s here and gone (Như chú thiên nga, nhẹ nhàng bay xa)
A man gets tied up to the ground (Nếu một người mất đi tự do)
He gives the world its saddest sound (Anh ta sẽ để lại âm thanh bi ai nhất trên cõi đời này)
Its saddest sound (Để lại âm thanh bi ai nhất trên cõi đời này)
Cô có cảm giác như anh đang mượn lời bài hát để nói hộ lòng mình, dường như anh bị giam cầm nơi trần thế, đem lại âm thanh bi ai nhất cho cõi đời này. Cô không biết anh muốn chạy trốn cái gì, chạy trốn đi đâu, có thể là sống ở đây anh cảm thấy rất ngột ngạt ư? Có thể là anh đã chán ngấy việc ở bên cô ư? Có thể là anh muốn rời xa thế giới này theo Jane ư?
Một hôm, anh lại ngân nga giai điệu của bài hát này, cô không kìm được bèn hỏi: “Anh cảm thấy mình đang bị giam cầm à? Anh… muốn bay đi đâu vậy?”
Allan bèn nhìn cô bằng ánh mắt hồ nghi. “Tại sao em lại nói như thế?”
“Vì anh… rất thích bài hát này…”
Allan như chợt hiểu ra vấn đề, liền giải thích: “Em cả nghĩ quá, lúc hát anh chẳng để ý đến lời bài hát, anh chỉ thích giai điệu của nó thôi, mấy câu này nghe rất khoáng đạt, hát thấy rất đã, không có ý gì khác cả.” Thấy cô nhìn anh bằng ánh mắt không tin, anh lại bổ sung thêm: “Thực ra rất nhiều người như thế, thường ngân nga một bài hát nào đó một cách vô thức, hoặc chỉ mấy câu trong một bài hát, hát đi hát lại, nhẩm đi nhẩm lại, còn việc hát bài nào thì có lúc là hoàn toàn ngẫu nhiên, không có ý gì đặc biệt cả.”
“Nhưng…lỡ lời…”
“Lỡ lời l