Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

ống một chút nước nào. Anh suy nghĩ gì đó?” Uông Ninh Hi bưng ly ngồi xuống, từ từ dìu anh ngồi dậy, đưa nước đến bên miệng anh.
Thiệu Duật Thần không uống, anh nhìn ly nước, thản nhiên mở miệng, “Thế lực của Uyển Thanh ở hội Thanh Sơn không thể khinh thường, nếu anh và cô ấy ở cùng nhau thì có thể thực sự làm ít công to, nhưng anh không muốn phụ lòng em, vì vậy anh tự nguyện phạm sai lầm lớn nhất…”
Động tác của Uông Ninh Hi cứng lại, bây giờ chuyện cô sợ hãi nhất chính là Thiệu Duật Thần liên tiếp bày tỏ cõi lòng của anh với cô, anh không nói, cô còn có thể tự gây tê, giả vờ thực ra anh không có đối xử tốt với mình như vậy, cô còn có thể an ủi đã không tính toán phản bội anh chẳng qua là lời nói dối thiện ý. Cô thất thần, ly nước từ từ đổ xuống làm ẩm ướt vạt áo trước của Thiệu Duật Thần, nhưng cô vẫn ngẩn ngơ không biết. Thiệu Duật Thần cứ như vậy nhìn cô, không biến sắc, không có biểu cảm, cho đến khi tiếng gõ cửa của Văn Chính Đông cắt ngang bầu không khí cứng nhắc này.
“Em xin lỗi!” Uông Ninh Hi nhảy dựng lên, nhanh chóng cầm lấy khăn giấy bên cạnh lau chùi, nhưng mà quá ướt, cô nhìn nửa ngày vẫn thấy rằng không thể lau khô hết.
“Giúp anh đổi một chiếc khác đi.” Thiệu Duật Thần không có ý tứ trách móc cô, nói xong anh vẫn để Văn Chính Đông đi vào. Anh ta cầm một bản văn kiện lớn trong tay, vào cửa thấy Uông Ninh Hi anh ta lập tức ngậm miệng nhìn Thiệu Duật Thần. Uông Ninh Hi cũng hiểu được mà lúng túng, ở trước mặt một người đàn ông thay áo cho người đàn ông khác, “Nếu không em ra ngoài trước nhé.”
“Không cần. Sau này chuyện của anh, chuyện bang hội, chuyện công ty em đều có quyền được biết.”
Văn Chính Đông hơi nhíu mày, thật cẩn thận nhìn hai người trước mặt, ánh mắt của Thiệu Duật Thần một khắc cũng không rời khỏi gương mặt của Uông Ninh Hi, giống như ánh mắt đi săn báo khiến Văn Chính Đông trông thấy cũng không tránh khỏi có chút hoảng hốt, anh ta biết Thiệu Duật Thần đang quan sát cô!






Thành giao
Thiệu Duật Thần chậm rãi quay đầu, anh cười nhìn về phía Văn Chính Đông, “Thế nào?”
Văn Chính Đông đưa qua văn kiện nằm trong tay, “Hắn tên là Đoàn Dịch Lâm, tài năng mới vừa được chú Tứ thu nhận, bối cảnh của người này rất cao, ở Đông Nam Á rất có ảnh hưởng, chuyên môn làm một số ngành nghề có tính mạo hiểm, buôn bán người, buôn lậu thuốc phiện và nội tạng con người. Bên cạnh hắn còn có một người phụ nữ, là một sát thủ rất lợi hại. Có một điều trùng hợp chính là bọn họ gần như xuất hiện cùng lúc khi đại thiếu gia bị hại, tôi nghĩ về phương diện này có thể có vấn đề.”
Nói đến việc anh cả bị hại, sắc mặt của Thiệu Duật Thần lại ảm đạm, “Từ đường này đi thăm dò, mặt khác lần này cực lực đẩy mạnh theo dõi chú Tứ về việc lập ra đường biển mới có phải liên quan đến chuyện làm ăn với họ Đoàn không.” Vẻ mặt anh nghiêm nghị, Văn Chính Đông mang đến tin tức khiến anh có chút sợ, người này rõ ràng xấu xa.
Trong phòng nhất thời lâm vào trầm mặc, Uông Ninh Hi cầm áo ngủ sạch sẽ ngồi ở bên giường tiến thoái lưỡng nan. Thiệu Duật Thần mỉm cười, giũ giũ vạt áo trước của mình, anh đưa tay chậm chạp cởi nút áo, Ninh Hi rốt cuộc không thể khoanh tay đứng nhìn, rất nhanh nhẹn giúp anh cởi quần áo ướt sũng, rồi cẩn thận thay bộ đồ sạch sẽ.
Anh thở ra một hơi thật dài, nhịp tim chậm rãi trở lại bình thường, “Chính Đông, anh không phải chuẩn bị một số bài học cho Ninh Hi sao, hiện tại vừa lúc không có việc gì, Cẩm Nhiên cũng không dính người giống như trước, chi bằng bây giờ anh sắp xếp một chút đi, khi không có việc tôi cũng đến quan sát học hỏi.”
Văn Chính Đông suy nghĩ một lát, “Duật Thần, cậu có nghĩ tới đi ra ngoài dưỡng thương không, chỗ này rất dễ gây sự chú ý, không bằng cùng Uông tiểu thư ra ngoài đi một chuyến tuần trăng mật, tôi nghe bác sĩ Hứa nói thời gian gần 20 ngày là cậu có thể cử động như thường, như vậy vừa khéo.”
Thiệu Duật Thần cúi đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng gật đầu, “Anh đi sắp xếp, đừng đi quá xa, tôi muốn xem bọn họ rốt cuộc suy nghĩ muốn làm ra trò gian trá gì.”
Mục Uyển Thanh ra khỏi phòng của Thiệu Duật Thần tại Thiệu trạch, không đợi phút nào mà mở cửa xe Ferrari màu đỏ chạy thẳng lên núi. Ở trên đỉnh núi xa xa cô ta nhìn thấy chiếc xe màu đen mang theo nhịp điệu lắc lư nhất định ở trước mắt cô ta, cô ta thậm chí có thể xuyên qua cửa kính xe hào phóng mở rộng mà trông thấy gương mặt say mê và thoả thích của Đoàn Dịch Lâm, nghe thấy tiếng rên rỉ nũng nịu không hề che giấu của người phụ nữ bên trong. Trong đầu cô ta đột nhiên tự động thay vào hình ảnh của Thiệu Duật Thần và Uông Ninh Hi, chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng. Một loại kích thích dòng máu dâng lên khiến cô ta không nhịn được mà điên cuồng nhấn còi ô tô.
Tiếng kêu chói tai làm cho hai người đang thoả thích trong xe lập tức lên đỉnh điểm. Đoàn Dịch Lâm thở phào nhẹ nhõm thật dài, a một tiếng thoả mãn, nhìn thấy đôi mắt mê ly của người phụ nữ trên người, hắn lộ ra nụ cười tà ma phóng túng. Hai tay hắn nâng Lư Bội Ng


The Soda Pop