Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.
”.
Đỗ Hân Ngôn đang vận nội công, nghe thấy câu này, giật mình mà rơi tòm xuống sông. Nghĩ lại chuyện ở Lạc Dương, rồi ở hoa viên tướng phủ giơ tay áo che nắng cho nàng ta cả một canh giờ, nộ khí lại trào dâng, Đỗ Hân Ngôn giận quá chém tay xuống mặt sông, nước bắn tung tóe.
Tiếng cười giòn tan vang khắp mặt sông, Đỗ Hân Ngôn cất giọng dọa nạt: “Thẩm Tiếu Phi, thù này không báo không phải là quân tử!”.
“Còn nữa, ta khuyên Đỗ công tử cũng đừng đuổi theo làm gì. Đinh cô nương vừa ra khỏi thành đã được người của ta hộ tống đến phủ Đại Danh rồi! Đỗ công tử cố tình đuổi theo, ta sẽ sai người giết chết nàng ta!”. Giọng của Thẩm Tiếu Phi lại lạnh như băng.
Đỗ Hân Ngôn nạt nộ: “Nàng có ý gì?”.
Thẩm Tiếu Phi đứng ở trên thuyền, vì đã bỏ mạng che mặt nên nàng ta ngắt một chiếc lá sen che đầu, khuôn mặt thanh tân say đắm lòng người càng nổi bật. Nàng vênh cằm đắc ý nói: “Công tử đuổi theo có ý gì, thì ta có ý đó!”.
Đỗ Hân Ngôn giật mình, rồi nở một nụ cười, giọng nói đầy vẻ hâm mộ: “Thẩm Tiếu Phi, kỳ phùng địch thủ, thực là thoải mái! Chiến sự kết thúc, ta sẽ xin với hoàng thượng ban hôn ước”.
Tiếng cười giòn tan từ con thuyền vọng lại: “Nghe nói Tiểu Đỗ Kinh Thành phong lưu đa tình, thực ra trong lòng chỉ có mình tiểu thư Đinh Thiển Hà. Hóa ra cũng chỉ có vậy mà thôi! Ban hôn ước ư? Bảo bối ai mà chẳng muốn, chắc gì đã đến lượt công tử!”.
Giọng nói châm chọc, khiến Đỗ Hân Ngôn nhảy vọt lên, còn bóng áo trắng kia đã lên bờ đối diện, kiêu ngạo bước đi trong nắng vàng rực rỡ, đầu không ngoảnh lại. Đỗ Hân Ngôn không tập trung, lại rơi tòm xuống dòng sông.
Đỗ Hân Ngôn thả mình nổi trên mặt sông. Từng lớp lá sen xanh mướt che đi hình bóng chàng, ánh nắng loang lổ qua những lớp lá sen, mặt nước cũng loang lổ, nhìn hoa cả mắt. Cũng như cục diện trước mắt, hỗn loạn rối rắm phức tạp, khiến lòng người phiền muộn.
Chàng nhắm mắt để khỏi nhìn thấy những bóng nắng đang nhảy nhót, bỗng cảm nhận hương sen thơm mát, xua tan cái nóng mùa hè. Xung quanh yên tĩnh đến nỗi chỉ còn tiếng ve sầu phía bờ xa. Lúc này, Đỗ Hân Ngôn mới tĩnh tâm nhớ lại kỹ càng tình tiết mỗi lần gặp mặt Thẩm Tiếu Phi.
Chàng đột nhiên phát hiện ra, chàng đã đoán ra tâm tư của Thẩm Tiếu Phi, đoán ra được tâm tư đằng sau sự việc Đinh Phụng Niên mất tích rồi lại được cứu bởi tay Cao Duệ.
Chàng gần như có thể khẳng định chắc chắn rằng, đây chính là mục đích của việc Thẩm Tiếu Phi thả Gia Luật Tòng Phi.
Lần này hoàn toàn khác với vụ án gạo cống Giang Nam.
Đây là một nước cờ có liên quan đến toàn cục.
Thẩm Tiếu Phi giúp Đại hoàng tử Hy phá vụ án tượng Phật sắt để đổi lấy việc chàng không truy cứu vụ việc nàng thả Gia Luật Tòng Phi, cũng là để chàng tập trung vào vụ án mà không dốc toàn lực truy bắt người này.
Đỗ Hân Ngôn có chút hối hận, rõ ràng chàng đã đoán ra nàng ta thả Gia Luật Tòng Phi, rõ ràng chàng biết là có giao dịch ở đây, thế mà vẫn lơ là.
Trong trận chiến này, nàng ta để Cao Duệ trở thành ân nhân cứu mạng của Đinh Phụng Niên. Cao Duệ không chỉ tạo dựng danh tiếng trong quân đội, mà còn có được sự ủng hộ của đội quân trong tay Đinh Phụng Niên. Đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ có hai mươi vạn người ngựa, là đội quân mạnh nhất của nước Đại Tề. Tam hoàng tử vừa có quân công vừa có quân quyền, sẽ khiến con đường trở thành thái tử của Đại hoàng tử Hy càng trở nên khó khăn.
Đinh Thiển Hà không biết nông cạn thế nào đã xông về phía Bắc, Thẩm Tiếu Phi cử người hộ tống nàng ta đến quân doanh. Chàng tựa hồ có thể tưởng tượng được màn cha con hội ngộ, cảm tạ ân đức Cao Duệ thế nào.
Nàng ta biết chàng lo lắng Đinh Thiển Hà và Cao Duệ trở nên thân thiết, nhưng lại ngạo mạn mà tỏ rõ cho chàng biết nàng ta đang tác thành cho Cao Duệ và Đinh Thiển Hà. Cũng có thể, từ lúc dụ chàng đến Lạc Dương, bày kế, xúi giục để Đinh Thiển Hà trở mặt với chàng, nàng ta đã bắt đầu bày kế rồi.
Cũng có thể, việc này giải thích tại sao Cao Duệ bỗng nhiên trở nên thích cưỡi ngựa và săn bắn với Đinh Thiển Hà.
Đỗ Hân Ngôn không thể không khâm phục Thẩm Tiếu Phi.
Nhưng mà, Cao Duệ lấy Đinh Thiển Hà, thế còn Thẩm Tiếu Phi? Vì đại nghiệp của Cao Duệ, nàng ta có thể hy sinh tất cả hay sao?
Người con gái này, đi một bước tính ba bước, sẽ không bao giờ làm chuyện khiến bản thân bị thiệt!
Đỗ Hân Ngôn ngẫm đi nghĩ lại những lời Thẩm Tiếu Phi nói, hai mắt sáng bừng, nụ cười càng lúc càng sâu.
Chàng lên bờ, phủi tay nải, cưỡi ngựa quay về thành, mặc nguyên bộ quần áo ướt đến thẳng phủ Đại hoàng tử.
Hoàng thành chia ra nội thành và ngoại thành, phủ Đại hoàng tử và phủ Tam hoàng tử chia nhau hai phía Đông Tây.
Trong phủ Đại hoàng tử ở phía Đông, Cao Hy đang vẽ tranh, thấy Đỗ Hân Ngôn bước vào vẫn không dừng bút.
Quần áo ướt đi suốt chặng đường cũng đã khô, áo xanh loang lổ vết nước, trông rất khó coi. Đỗ Hân Ngôn và Đại hoàng tử là anh em họ, chơi với nhau từ nhỏ, nên cũng không có gì phải e dè, cũng không sợ thất lễ, chàng đàng hoàng ngồi xuống ghế, tự rót cho mình một tách trà.
Cao Hy dừng bút, ánh mắt lướt qua Đỗ Hân Ngôn,