Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
ân của Định Bắc vương Cao Duệ giằng co ở phủ Đông Bình.
Sơn Đông sát biển, là vùng đất trù phú. Phủ Sơn Bình tường thành chắc chắn, có lũy bao ngoài, dựa lưng vào bình nguyên Sơn Đông, không thiếu lương thảo. Mấy tháng nay Cao Duệ đã đánh lui bao cuộc tiến công, chiến tuyến kéo dài, quân Khiết Đan ở phương Bắc đã rục rịch tấn công. Khiết Đan đâu cần để ý đến nội loạn của thiên triều, còn cho rằng đây chính là thời cơ tốt để vượt qua biên giới mà cướp bóc.
Cao Duệ chỉ quan tâm đến tình hình trước mắt, mặc cho Khiết Đan vượt qua biên ải. Phòng tuyến phủ Trấn Định Hà Bắc đã bị Khiết Đan chiếm cứ. Ngũ vương tử Khiết Đan là Gia Luật Tòng Phi dẫn đầu đội quân này, nhưng không hề tiến quân sâu thêm về phía Nam. Sau khi chiếm được bốn thành thì trông coi cẩn mật, rõ ràng là trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi, đứng sang một bên để theo dõi sát sao nội chiến của thiên triều.
Đỗ Hân Ngôn chăm chú nhìn địa đồ, chỉ vào một dãy núi, cười nói: “Nếu bản hầu đoán không nhầm, chắc chắn Định Bắc vương sẽ hẹn gặp ở đây!”.
Dãy núi này có tên là núi Phục Long. Thế núi như rồng cuốn, nhưng ở phần cổ rồng lại bị đứt đoạn, giống hệt như rồng bị chặt đầu, nên có tên là khe Đoạn Long. Khe núi đó lại hình thành vách sâu vực rộng, có cây cầu treo nối liền hai bên. Hướng đầu rồng đối diện với phủ Đông Bình, còn thân rồng, đuôi rồng hướng về phía đại quân của triều đình.
“Nếu muốn bao vây Định Bắc vương, cần bao vây phủ Đông Bình, rồi đánh thọc vào từ hướng đầu rồng, vây hắn tại đầu rồng, ép hắn lên cầu treo. Quân ta mai phục đánh chặn hai đầu. Đây là thượng sách lý tưởng nhất. Chỉ có điều, Định Bắc vương đâu có ngốc như thế, nên sẽ phòng bị, nếu một đội người ngựa giễu qua phủ Đông Bình sẽ bị phát hiện ngay, kế này rất khó thực hiện. Trung sách là quân ta tiến vào núi Phục Long trước, theo đường cầu treo mà bày binh ở đầu rồng. Nhưng nếu Định Bắc vương phòng bị ở đây, chặt đứt cầu treo, thì binh sĩ ở đầu rồng sẽ bị cô lập. Còn nếu không làm gì cả, thì chỉ có thể gặp nhau cách một cây cầu treo, trận chiến phủ Đông Bình này chưa biết đến khi nào mới có thể kết thúc”. Đỗ Hân Ngôn phân tích.
Gặp mặt Cao Duệ là một cơ hội, nhưng Cao Duệ đâu phải kẻ ngốc, chẳng đời nào ngốc đến mức tự nộp mạng.
Phía trước quân trướng bỗng có tiếng huyên náo, Đỗ Hân Ngôn giận dữ: “Kẻ nào lại dám to gan như vậy!”.
“Hầu gia, Vệ Tử Hạo phụng chỉ đến!”.
Giọng nói của Vệ Tử Hạo vọng vào bên trong.
Khuôn mặt Đỗ Hân Ngôn bỗng tươi như hoa nở, cười ha ha nói: “Sao ta lại quên mất đám cao thủ này? Mời vào!”.
Cùng Vệ Tử Hạo vào trướng còn có một người nữa. Tuy mặc trang phục nam nhi, nhưng Đỗ Hân Ngôn nhìn qua đã biết đó chính là Yên Nhiên. Chàng nhìn ra ngoài, thì nghe thấy Vệ Tử Hạo cười nói: “Tử Hạo bất tài, mang theo một thuộc hạ đắc lực đến giúp hầu gia một tay”.
Ý tại ngôn ngoại là Tiếu Phi không đi cùng họ. Đỗ Hân Ngôn làm như không hiểu, cười nói: “Nếu có cao thủ của phái Đàm Nguyệt trợ giúp, kế hoạch của chúng ta sẽ có chút thay đổi, ta cử Tạ Lâm về bên huynh”.
Thế là tướng sĩ cùng chụm lại bên sa bàn vạch định kế hoạch.
Cùng lúc đó lính truyền lệnh cũng đưa thư trả lời của Cao Duệ đến, quả nhiên địa điểm gặp mặt là ở khe Đoạn Long. Hẹn ngày hôm sau gặp mặt.
Thời gian cấp bách, Vệ Tử Hạo nhận lệnh, dẫn theo Tạ Lâm và mười binh sĩ võ nghệ cao cường cùng đồng hành.
Yên Nhiên vẫn ở lại đại doanh, Đỗ Hân Ngôn tiễn Vệ Tử Hạo đi rồi, chỉ còn lại hai người họ. Chàng nhướng mày hỏi: “Yên Nhiên cô nương đã hiện thân, thế tiểu thư nhà cô đâu?”.
“Chết rồi. Yên Nhiên được người ta cứu. Tiểu thư trước khi chết dặn dò Yên Nhiên tiến về phía Bắc giúp sức hầu gia”.
“Yên Nhiên cô nương cảm thấy ta sẽ tin những lời này hay sao?”.
“Tùy hầu gia”.
Yên Nhiên trừng mắt, cười nhạt nói: “Nếu hầu gia không cần Yên Nhiên giúp sức, Yên Nhiên sẽ đi ngay”.
Đỗ Hân Ngôn khẽ nghiến răng, hận rằng không thể tìm thấy Tiếu Phi mà bóp chết nàng cho hả giận. Chàng nheo mắt, cười nói: “Tiểu thư nhà cô nương mưu lược hơn người, trước khi chết dặn dò cô nương trợ giúp ta, chắc chắn là có kế hay. Bản hầu không dám bất kính. Cô nương cứ ở lại đây”.
Đêm không trăng không sao, chiến trường yên tĩnh.
Gần nửa đêm, Đỗ Hân Ngôn vẫn không tài nào chợp mắt được. Một vạn binh sĩ đã xuất phát đến núi Phục Long, đám người của Vệ Tử Hạo đi nhanh, chắc cũng đã đến đầu rồng. Ngày mai nhân lúc Cao Duệ không ở phủ Đông Bình, đại quân sẽ tấn công. Tấn công không phải là trọng điểm, trọng điểm là vượt qua phủ Đông Bình, cắt đứt đường lùi của Cao Duệ. Cao Duệ bị giữ chân ở núi Phục Long, phủ Đông Bình vô chủ, tất sẽ đại loạn.
Nhưng Đỗ Hân Ngôn cảm thấy Cao Duệ sẽ không dễ dàng mắc mưu chàng, trong lòng có một cảm giác rất lạ lùng. Cảm giác ấy khiến chàng không tài nào ngủ được.
“Đỗ hầu gia, Yên Nhiên cầu kiến!”.
“Vào đi!”.
Yên Nhiên xuất hiện, bên cạnh còn có một chàng trai da rám nắng, khuôn mặt thanh tú.
Nàng lạnh lùng nói: “Đây là Vạn Hổ, trước khi chết tiểu thư đã dặn dò, nếu hai bên giao chiến, khi không tấn công trực diện, cứ theo k