Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghìn Kế Tương Tư

Nghìn Kế Tương Tư

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.

ế hoạch hành sự”. Nói xong thì đưa ra một bức thư.
Đỗ Hân Ngôn xem thư thần sắc lập tức thay đổi. Nếu Thẩm Tiếu Phi đã chết, sẽ không thể biết chuyện Cao Duệ hẹn gặp chàng. Thời gian cấp bách, chàng không thể truy hỏi tung tích của Tiếu Phi nên bước vội ra khỏi quân trướng, tức tốc ra lệnh: “Lệnh cho các vị tướng quân nhanh chóng có mặt tại đại doanh trung quân!”.
Mặt trời lên cao, núi Phục Long xanh ngăn ngắt. Qua một mùa đông, gió xuân tháng hai đã đánh thức bao nhiêu chồi non.
Giờ Ngọ, trên cầu treo ở khe Đoạn Long từ từ xuất hiện một đội ngũ khoảng hơn trăm người. Đi đầu là một người mặc nhuyễn giáp màu trắng bạc, đầu đội mũ vàng song long trân châu, cờ Bắc Định vương bay phần phật trên đỉnh núi.
Bên này cầu treo cũng xuất hiện một đoàn người, giương cao cờ thêu chữ Đỗ, người đi đầu áo xanh bay bay trong gió, dáng hình anh tuấn nho nhã.
Hai bên dừng lại ở hai bên cầu treo, người mặc nhuyễn giáp bạc đeo mặt nạ, kỳ lạ là người mặc áo xanh cũng đeo mặt nạ.
Hai bên gặp mặt nhưng không nói gì, hai lá cờ bay phần phật. Chỉ thấy từ hướng đầu rồng tên bay vèo vèo, đội ngũ của Định Bắc vương bị bắn hạ một đám, tiếp đó đám người của Vệ Tử Hạo xông ra.
Người mặc áo xanh cười lớn: “Định Bắc vương, ngươi trúng kế rồi!”. Người này tháo mặt nạ, là thuộc hạ của Đỗ Hân Ngôn, Hổ Uy tướng quân Lý Danh Thời.
Người mặc nhuyễn giáp bạc không hề hoảng hốt, lạnh lùng ra lệnh: “Cắt đầu!”.
Hắn chỉ đưa hơn trăm người lên núi, đã bị đám người của Vệ Tử Hạo bắn chết mấy chục người, nhân lúc còn chưa bị tấn công, mấy chục binh sĩ còn lại đã nhanh tay cắt đứt cây cầu treo.
Lý Danh Thời còn đang kinh ngạc, thì thấy người kia bỏ mặt nạ, cũng không phải Cao Duệ, là Điền Ngọc Bằng, một trong những cận vệ của Cao Duệ.
Điền Ngọc Bằng rút đao cười lớn: “Ta nguyện dâng tính mạng cho Định Bắc vương, các anh em, xông lên!”.
Những người đi cùng Vệ Tử Hạo đều là dũng mãnh tinh tuyển, võ công của Vệ Tử Hạo và Tạ Lâm thì càng không ai bì kịp, hơn mười người đấu với mấy chục người vẫn chiếm thế thượng phong.
Gió núi thổi đến, Lý Danh Thời ngửi thấy mùi lạ, quay lại nhìn, sợ quá hét lên: “Nhanh chóng cắt đứt đường lửa!”.
Sau một mùa đông khô hanh, ngọn lửa bắt đầu từ chân núi Phục Long, cỏ khô củi mục chất hàng dài, khói đen đặc kín nửa chân trời. Đường trên núi nhỏ hẹp, một vạn tướng sĩ cố chặt cây ngăn lửa nhưng không thể ngăn được thế lửa dữ dội. Chỉ trong nháy mắt, lửa đã lên đến đỉnh núi, phần lớn binh sĩ ngạt thở, không thể tiếp tục chặt cây ngăn lửa. Binh sĩ chen nhau chạy ra khỏi rừng, hay xô đẩy nhau rơi xuống vực sau hoặc chết nơi biển lửa. Bên này khe Đoạn Long bỗng biến thành địa ngục trần gian.
Lý Danh Thời đờ đẫn nhìn cảnh tượng này, hít phải khói đen nước mắt giàn giụa. Lý tướng quân được thân binh hộ vệ rút về một khoảnh đất nhỏ bên vách đá. Nghe thấy tiếng gào khóc trong rừng, nước mắt lại tuôn rơi. Lý tướng quân hét lên: “Chưa đánh đã bại, Lý Danh Thời sao dám nhìn mặt một vạn tướng sĩ!”. Nói xong thì cắt cổ tự vẫn.
Đám người của Vệ Tử Hạo tấn công Điền Ngọc Bằng, đứng bên này vách đá nhìn rõ mồn một mọi chuyện phía bên kia mà không thể làm gì, đau như đứt từng khúc ruột.
Điền Ngọc Bằng đỡ đường kiếm của Vệ Tử Hạo cười lớn: “Lấy trăm người ra dụ, có thể diệt được một vạn đại quân của triều đình, Điền Ngọc Bằng có chết cũng vinh dự! Kế sách của vương gia thật hay!”.
Tạ Lâm hận quá, vung tay tung ám khí, Điền Ngọc Bằng đã bị Vệ Tử Hạo chặt đầu. Diệt xong đội ngũ ở đầu rồng, nhìn về phía bên kia vách đá đối diện, chỉ còn lại mấy trăm người đang gào thét. Phía trước lửa cháy ngút trời, không có đường xuống núi. Bên này là vách đá sừng sững, đến con chim cũng khó bay qua, không ai có thể sống sót.
Gió lại đưa lửa và khói mù đến gần, bỗng có tiếng một người gào khóc chói tai, rồi nhảy xuống vực. Những binh sĩ đi theo Vệ Tử Hạo cũng gào khóc theo.
“Định Bắc vương là một kẻ kiêu hùng![1'>”. Cả người nhuốm máu đỏ, Vệ Tử Hạo lẩm bẩm, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh hoàng.
[1'> Một kẻ vừa tài giỏi vừa tàn nhẫn.
Vệ Tử Hạo lo lắng nhìn về phía chiến trường, Cao Duệ đã dùng thế thân làm mồi nhử, không biết kế hoạch vòng qua phủ Đông Bình bao vây Cao Duệ của đại quân Đỗ Hân Ngôn có bị Cao Duệ phản công không.
Vệ Tử Hạo quay sang nhìn mấy người xung quanh mình, khẽ nói: “Xuống núi, nếu gặp quân Định Bắc vương bao vây, tự vượt vòng vây”.
Tiền tuyến phương Bắc khói bụi mù trời. Núi Phục Long bốc cháy, cửa thành Đông Bình mở toang, đại quân Cao Duệ tiến ra ngoài. Sau khi ra khỏi thành thì chia thành hai đường, một đường tiến về hướng núi Phục Long, một đường tiến thẳng tới đại doanh trại của quân triều đình đóng ngoài phủ Đông Bình.
Cao Duệ xuất hiện trên thành lầu của cổng thành phía Đông cao hơn mười trượng, đầu đội mũ ngọc song long, mình mặc mãng phục màu bạc, hiên ngang trong gió. Cao Duệ không mặc nhuyễn giáp, thư thả nho nhã như đang dạo mát chốn đình viên, thưởng xuân ngắm cảnh. Bên cạnh là Trương tiên sinh và thị vệ thân cận Trần Đạt.
Cao Duệ bê một bát rượu giơ lên v


XtGem Forum catalog