Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1527 lượt.
là tin ta!”
“Đều là mỹ nhân a…” Chu Thiều vô cùng đau đớn nhìn tân nương rồi lại nhìn ta, so sánh nửa khắc đồng hồ, mới nhịn đau bỏ nhưng thứ yêu thích, đứng đến bên cạnh ta, lớn tiếng kêu to, “Tin sư phụ!” Sau đó lại không đành lòng nói, “Sư phụ người có thể đừng làm khó dễ mỹ nhân nhà ta được không.”
Vừa mới gặp một lần? Liền xưng nhà ta? Còn không rõ chân tướng sự thật, đã lên tiếng xin nể tình?
Gặp phải oan gia này, ta cảm thấy mấy ngàn năm tu luyện kiềm chế của ta đều bị ném sạch.
Ánh mắt tân nương nhìn Chu Thiều càng ủy khuất, càng ai oán.
Chu Thiều đứng ngồi không yên.
Nhà mẹ đẻ tân nương cực kỳ giận, Chu lão gia lại để cho bọn đại hán cầm gậy gộc đánh đuổi ta ra ngoài. Hai gã nô ngang ngược như lang như hổ đi tới, bẻ các khớp tay, dường như muốn biểu hiện năng lực của mình, ta tập trung nhìn vào, chính lúc đồ đệ Chu Thiều lẻn đi khắp nơi tìm hoa hỏi liễu, liền cho tơ bạc theo đầu ngón tay bay ra, xâm nhập vào trong đầu của một đại hán, làm cho gã nháy mắt hôn mê, rơi vào trong cơn ác mộng mười tám tầng địa ngục. Một gã đại hán khác chưa giác ra khác thường, mới vừa đi tới bên người Bạch Quản, thì bị hắn nhẹ nhàng đưa chân ra ngáng, vấp ngã như chó gặm bùn, Bạch Quản lại một cước đá vào huyệt đạo bên hông của gã, đại hán liền không bò dậy nổi.
Trên tiệc cưới lại ra tay đánh người, là ngang nhiên gây rối.
Ta biết nếu không nói rõ chân tướng, tất cả mọi người sẽ tức giận, sau khi hơi sắp xếp lại mạch suy nghĩ nói: “Ta tin tưởng tiểu thư Lưu gia đích thị là hài tử tốt mỹ mạo thiện tâm, không phải yêu ma. Thế nhưng tân nương mặc hồng giá y trước mắt này, quả thật là một yêu ma. Nếu trước kia khi chưa xuất môn các ngươi không phát hiện ra điều gì khác thường, vậy rất có thể là trên đường đi đã bị đánh tráo, các ngươi là người hầu hạ bên cạnh nàng, thời gian gần đây, thật không phát hiện ra dị tượng gì sao?”
Luôn luôn kiềm chế thân phận không dám mở miệng Lưu lão gia và lưu phu nhân vội hỏi hỉ nương và nha hoàn, các nàng do dự một hồi, lại đồng thời lắc đầu nói: “Không có!”
Cha mẹ Lưu gia không dễ dàng tin tưởng con gái nhà mình là yêu ma, bọn họ thở phào một cái, không truy hỏi nữa. Chu lão gia có rất nhiều kinh nghiệm sa trường, hồ ly, nghe thấy có điểm bất thường, lập tức ra lệnh cho hôn lễ dừng lại, quát hỏi: “Nếu là không có, vì sao do dự? Trên đường tới đây lẽ nào phát sinh kỳ quái, nhanh chóng nói ra! Phân biệt tiểu thư rõ ràng. Nếu dám có nửa câu nói liều, hại tiểu thư, ta sẽ áp giải bọn vô dụng các ngươi lên quan phủ thẩm vấn.”
Ông lạnh lùng nhìn chằm chằm một đám nha hoàn hỉ nương, chậm rãi quét mắt qua. Cuối cùng chỉ vào một nha hoàn nhỏ tuổi nhất, xem ra là run rẩy bất an nhất trong đám: “Ngươi nói.”
Tiểu nha hoàn bị dọa cho sợ lập tức quỳ rạp xuống đất, lắp bắp nói: “Lão gia…Phu nhân…Thật không có gì khác lạ, chỉ là sau khi tiến vào khu vực Tây Sơn, tiểu…Tiểu thư có điểm không thích nói chuyện, khẩu vị bỗng nhiên thay đổi,…Cũng không phải là đại sự mà?”
Đối mặt với Chu lão gia đang rất bất mãn, muốn nổi giận Cha mẹ Lưu gia hai mặt lén nhìn nhau, vội hỏi: “Ngươi cái nha đầu chết tiệt này, có chuyện gì một lần nói rõ ràng,cái gì gọi là khẩu vị tiểu thư thay đổi?”
Tiểu nha hoàn run run nói: “Uyển nhi tiểu thư trước kia cũng không thích ăn cá, thế nhưng hai ngày trước ta không cẩn thận trông thấy, nàng rõ ràng nửa đêm ngồi dậy trộm cá ăn, dầu thắp cũng không hiểu tại sao mà rất nhanh hết. Đừng…Chẳng lẽ…”
Lưu Uyển cãi chày cãi cối: “Ta sắp tới muốn đổi khẩu vị, cũng không phải là đại sự.”
Ta ép hỏi: “Các ngươi lúc đi ngang qua Tây Sơn có lúc nào để tiểu thư rời khỏi tầm mắt của mọi người?”
Hỉ nương lưỡng lự nói: “Không có, chỉ là bảy ngày trước, ánh trăng rất tròn, ta gác đêm một lúc thật sự quá mệt mỏi, có mơ màng ngủ gật một chút, nhưng còn có Lưu bà bà, Hoàng thị vệ cùng Hạnh Hồng, Nga Hoàng, Nguyệt Bạch trông coi.”
Nha hoàn tên Hạnh Hồng cả kinh kêu lên: “Hôm đó…Ta cũng mơ màng mấy khắc đồng hồ, còn tưởng rằng các ngươi…”
Nga Hoàng run rẩy nói: “Ta cũng ngủ gật.”
Nguyệt Bạch giọng the thé nói: Ta cũng tưởng các ngươi…”
Chu lão gia và cha mẹ Lưu gia lập tức gọi thị vệ cùng Lưu bà bà đến tra hỏi, cùng một đáp án, bọn hắn ngày đó đều lơ là nhiệm vụ, ngủ gật mấy khắc đồng hồ.
Chân tướng đã được lộ rõ, Chu gia dù thế nào cũng không dám liều lĩnh cưới con dâu nghi là yêu ma trở về, liền tạm sừng hôn sự. Các tân khách sợ hãi đến cực điểm, lễ tiết chẳng thèm quan tâm, chân như lắp tên lửa, nhanh chóng chạy thoát. Chỉ sau mấy phút, gian nhà giữa chính to như vậy chỉ còn lại ta cùng mấy người Chu gia, Lưu gia. Mà ngay cả nha hoàn bên cạnh Lưu Uyển cũng lặng lẽ dịch xa nàng ra vài bước.
Lưu Uyển vẫn còn đang giả bộ khóc sướt mướt cãi chày cãi cối mình không phải yêu ma. Tận đến khi ta kết pháp trận, tế ra Phục Ma Bát Quái mới sợ hãi, vội la lên với Lưu phu nhân: “Mẫu thân, người muốn cho yêu đạo giết con gái sao?”
Ta bất mãn: “Tuy rằng đạo pháp tu luyện khác biệt các ngươi, nhưng ta không làm xằng làm bậy, như thế nào là yêu đạo.”