Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
sẽ không để ý đến ta, đúng không?"
Ta suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu: "Ngươi là đồ đệ của ta, ta vẫn quan tâm ngươi chứ!"
Chu Thiều cười thảm, nói: "Ta biết, nàng là sư phụ của ta."
Ta muốn những điều tốt đẹp đến với hắn, nhưng ta không muốn hắn yêu thích ta.
Thậm chí, bất kể là Nhạc Thanh, Bao Hắc Kiểm hay Bạch Quản cũng vậy.
Vì một chút cố chấp cùng cuồng dại nho nhỏ trong lòng, ta văn bản không muốn bất cứ kẻ nào yêu thích ta, cho nên ta luôn giữ một khoảng cách cùng thái độ lạnh lùng nhất định với tất cả mọi người, phân rõ giới hạn, chỉ để giữ mãi lòng yêu thích với người kia.
Bọn họ đều hiểu ý của ta, không quá thân cận,
Duy chỉ có Chu Thiều là không được, đã qua gần một năm, sự yêu thích của hắn dành cho ta là vô cùng trắng trợn, cơ hồ dùng hết biện pháp để giành được sự chú ý của ta. Có đôi khi là leo lên Tây Sơn, hái hoa sớm, có lúc lại hát vài khúc ca thú vị mà ngũ âm không đầy đủ, khi thì lại trêu chọc mấy thiếu nữ đi ngang qua, gây phiền toái để ta phải giải quyết, có đôi khi lại cố ý nhắc tới vài tiên nữ trên trời, phát biểu rất là lôm côm chọc cho ta sợ hết hồn.
Ta khen hắn, hắn vui vẻ, ta mắng hắn, hắn cũng vui vẻ, ta cự tuyệt hắn liền mặt dày mày dạn dính lấy, ta đối xử với hắn hơi tốt một chút, hắn liền theo đám lưu manh lang thang đến một nơi vẫn nằm trong giới hạn mà lại khiến ta tìm không thấy mà tức phát điên.
Tình huống thế này thì phải làm sao?
Ta đọc qua vạn cuốn thi thư, nhưng không có quyển nào ghi lại biện pháp giải quyết.
Ta nghe qua vô số lời giáo huấn, không có một câu nào có thể dùng trong hoàn cảnh thế này.
Chu Thiều ngẩng mặt lên, không ngừng khẩn cầu: "Sư phụ, nàng phải thế nào mới yêu ta đây? Tất cả mọi tật xấu ta đều có thể sửa, nhưng ta không muốn cưới vợ, ta biết rõ, nếu ta cưới vợ rồi nàng cũng sẽ không dẫn ta về. Ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời, đợi ông nội cùng cha mẹ "trăm tuổi" rồi ta sẽ nhận một đứa con trai trong họ để tiếp quản gia nghiệp, sau đó nàng đón ta lên thiên giới được không? Ta thích sư phụ, lần đầu gặp mặt đã yêu rồi, mặc kệ nàng là nam hay nữ cũng yêu hết, cho dù sư phụ không yêu thích ta cũng không sao, ta không phải rời khỏi nàng là được rồi!"
Lòng của hắn dành cho ta, giống hệt như lòng ta dành cho sư phụ, giống như đúc.
Cự tuyệt hắn, thật giống như chứng kiến mình bị cự tuyệt.
Ta ngơ ngác đứng tại chỗ, đến tận khi Bạch Quản đẩy ta một cái mới tỉnh lại, chần chờ: "Ta cũng không phải là không để ý đến ngươi, loại chuyện này quá khó. Nếu như mà kiếp này ngươi có mệnh khổ thì đã đành, đằng này ngươi lại là Thiên Đế ngự bút thân phê, là người lương thiện mười đời liền, Thần Phật đầy trời nhìn chằm chằm vào ngươi, ắt phải hướng phú quý cả đời. Ta là tiên nữ Thiên Giới, phải giữ đúng quy củ, không thể để ngươi nghịch thiên cải mệnh, ngươi vẫn cứ nghe lời đi. Qua kiếp này ta sẽ đón kiếp sau của ngươi đi Thiên Giới!"
Chu Thiều nói: "Ta không muốn lâu như vậy, không muốn đợi kiếp sau, chỉ muốn ngay bây giờ thôi!"
Ta nói: "Ta không hi vọng ngươi phải chịu khổ!"
Chu Thiều cười nói: "Người khác không hiểu ta, lẽ nào sư phụ lại không hiểu, Chu Thiều ta luân hồi mười kiếp rồi, có khi nào chết vì ham vinh hoa phú quý không?"
Ta không thể nói gì khác, lại không thể thuận theo hắn, cứng rắn quyết tâm, vội vã kéo Bạch Quản đi.
Đi tới cửa đã thấy Chu Thiều đứng trong cửa sổ oán hận nhìn: "Ta sẽ không buông tha như vậy đâu."
Ta rất bất đắc dĩ, đành phải trông mong vào việc hắn sẽ yêu mỹ nhân, trông mong vào việc cô nương Lưu gia thật sư là giai nhân xinh đẹp thiên tiên, hơn nữa còn có tơ hồng của Nguyệt lão hỗ trợ, hẳn là có thể chiếm được lòng hắn chứ nhỉ???
Chu Thiều vẫn nháo loạn như trước, sau khi bị Chu lão gia ngăn lại bằng một trận đòn tơi tả thì đã ngoan ngoãn hơn không ít.
Trong lòng ta vẫn bất an, đêm đêm trằn trọc không yên.
Mồng sáu tháng hai, mọi việc yên ổn, chỉ còn cách ngày cưới của Chu Thiều có ba ngày, những giọt mưa tí tách rơi từ hoàng hôn đến tận đêm khuya, mây đen che khuất bầu trời đầy sao.
Ngũ Lôi Trấn Ma Phù ta bố trí trong sân bỗng nhiên động, vài tia sét từ trên bầu trời đánh xuống trong sân, một tiếng nam tử bị thương rên rỉ, làm bừng tỉnh tất cả mọi người.
Ta hoảng hốt, lại để Bạch Quản ở yên trong phòng không được đi ra, sau đó rút kiếm chạy ra ngoài cửa, đã thấy trong ánh sét, một bóng trắng bay qua mái hiên, nhảy lên cây đại thụ, biến mất trong bóng tối còn nhanh hơn tia chớp, lưu lại một đám ma khí trong không trung.
Lần này, không phải là mộng rồi...
Trong mưa phùn rả rích, ta cầm Nguyệt Hoa kiếm, đội mưa đuổi theo đến chân núi Tây Sơn.
Ngửa đầu nhìn lên, đại thụ cao ngút trời ngăn lại những hạt mưa, xen lẫn tiếng quạ khóc đêm, thê lương ai oán. Rắn độc trườn qua nhanh chóng biến mất sau bụi cỏ, chỉ còn lại những cặp mắt màu lục của lũ sói hoang ở trong bóng tối thèm khát nhìn chằm chằm vào ta.
Ta cũng không sợ hãi, biến trở lại bộ dạng ban đầu, bước vào rừng cây, chặt bớt cây khô, nghe gió