Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

i cô.
*
Khi hai người vào được trong phòng thì cũng đã hơn một giờ sáng rồi.
Bởi vì có sự tồn tại của Cố Chi, ngay cả khách sạn Thư Tình cũng không dám tùy tiện chọn bừa mà cẩn thận lựa chọn một nhà có hoàn cảnh khá tốt bên sông —— dù sao Cố Chi nhìn không giống như người hiền lành đến nỗi không so đo hoàn cảnh, về điểm này có thể nhìn rõ ràng từ điều kiện nhà anh.
Cố Chi nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì đông lạnh của cô, vừa mở điều hòa, vừa nói: “Em đi tắm nước ấm, sau đó ngủ đi”.
Trong phòng tắm, nước nóng hổi, làm tan giá lạnh khi phải đi bộ bên ngoài khoảng mười phút.
Cố Chi đứng trước xe, quay đầu lại nhìn cô, “Về sau nên ở bên cạnh mẹ nhiều hơn, cho dù về sau lại có cảm xúc không tốt, cũng không nên cả đêm không về”.
Thư Tình gật đầu.
“Dù sao cũng là con gái, một mình ở bên ngoài không an toàn, về sau đừng giống như đứa nhỏ làm những chuyện khiến người khác lo lắng”.
Nghiễm nhiên bày vẽ người lớn dạy dỗ.
Thư Tình không thích nghe những là loại thuyết giáo này, nhưng vào giờ phút này cô vẫn phá lệ yên tĩnh nghe, cúi đầu không nói một lời, chỉ gật đầu.
“Lần sau gặp cô của em, không cần phải nói nhiều, người ta nói gọi chó không cắn người”.
Gật đầu.
“Nếu thật sự giận quá, em cũng không cần gọi, cắn lại là được rồi”.
Lúc gật đầu được một nửa… Hả? Cái gì?
Thư Tình đen mặt nhìn anh, lại còn kịp nhìn thấy ý cười thoáng chốc trên khóe môi anh.
Nhưng cho dù anh nói gì đó chọc cười, hốc mắt cô vẫn nóng lên.
Đúng lúc này, di động trong túi bỗng vang lên.
Cô bảo Cố Chi đợi chút, sau đó nhận điện thoại, “Sao?”.
Người ở đầu bên kia rất vội, dường như nói liên tục một đống, giọng nói cũng sắc nhọn, Thư Tình biến sắc, cắt đứt lời của cô, “Bây giờ cậu ta đang ở đâu?”.






Chuông báo thức vang lên, Thư Tình đang ngủ, mơ mơ màng màng vươn tay tìm đi động, kết quả phát hiện tủ ở đầu giường có độ cao không giống với tủ ở nhà.
Cô từ từ mở to đôi mắt, rồi đột nhiên ý thức được bản thân đang ở chỗ nào.
Cô tắt điện thoại di động, trên giường Cố Chi không còn người, gối đầu và chăn đều được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ giống như chưa từng có người ở.
Đây là giấc mộng của cô, hay là thật sự là chuyện lạ?
Lúc Cố Chi trở lại khách sạn, Thư Tình đang đánh răng.
Cô gục đầu nhìn sương mù ngoài trời, từ từ nghĩ ra một sự thật.... Sau khi uống xong bát cháo, cô nên về nhà rồi.
Quả nhiên, Cố Chi cũng ngồi xuống ăn cháo cùng cô, sau đó hỏi một câu: “Bao giờ về nhà?”.
Dường như là cô đáp không cần nghĩ ngợi: “Buổi tối”.
Đối mặt với ánh mắt hỏi lại của Cố Chi, cô lại giải thích nói: “Em nói với mẹ muốn ở nhà bạn chơi hai ngày, khó lắm mới có cơ hội nghỉ về, có rất nhiều điều muốn nói....”.
Cúi đầu dùng đũa khua bát cháo, tim cô đập rất nhanh.
Không phải là chưa từng nói dối, chỉ là ở trước mặt người này nói dối chuyện không đâu.... không hiểu sao cô cảm thấy chột dạ.
“Bằng không, em đưa thầy đến bên cạnh đi dao?”.
Cố Chi nhìn cô một cái, cuối cùng chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Em cũng biết là khó mới có dịp về nhà, vẫn nên ở cạnh người nhà thì tốt hơn”.
“..... Em lập tức trở về”. Cô nỗ lực giả bộ như không có gì.
Nhưng trong lòng cũng có một chút mất mác.
Cho dù lề mề cỡ nào, cuối cùng vẫn đến lúc phải tiễn Cố Chi.
Hai người chậm rãi đi dọc ngã tư đường trở về nơi hôm qua anh đỗ xe, chiếc xe Volvo gần ngay trước mắt, cảm xúc của Thư Tình cũng sa sút tới cực điểm.
Đưa người ngàn dặm, cuối cùng vẫn phải từ biệt.
(* Nguyên tác: Tống quân thiên lý, chung tu từ biệt)
Nhưng mà rõ ràng chỉ có mười phút!
Cố Chi đứng trước xe, quay đầu lại nhìn cô, “Về sau nên ở bên cạnh mẹ nhiều hơn, cho dù về sau lại có cảm xúc không tốt, cũng không nên cả đêm không về”.
Thư Tình gật đầu.
“Dù sao cũng là con gái, một mình ở bên ngoài không an toàn, về sau đừng giống đứa nhỏ làm những chuyện khiến người khác lo lắng”.
Nghiễm nhiên bày vẻ người lớn dạy dỗ.
Thư Tình không thích nghe nhất là loại thuyết giáo này, nhưng vào giờ phút này cô vẫn phá lệ yên tĩnh nghe, cúi đầu không nói một lời, chỉ gật đầu.
“Lần sau gặp cô của em, không cần phải nói nhiều, người ta nói gọi chó không cắn người”.
Gật đầu.
“Nếu thật sự giận quá, em cũng không cần gọi, cắn lại là được rồi”.
Lúc gật đầu được một nửa.... Hả? Cái gì?
Thư Tình đen mặt nhìn anh, lại còn kịp nhìn thấy ý cười thoáng chốc trên khóe môi anh.
Nhưng cho dù anh nói gì đó chọc cười, hốc mắt cô vẫn nóng lên.
Đúng lúc này, di động trong túi bỗng vang lên.
Cô bảo Cố Chi đợi chút, sau đó nhận điện thoại, “Sao?”.
Người ở đầu bên kia rất vội, dường như nói liên tục một đống, giọng nói cũng sắc nhọn, Thư Tình biến sắc, cắt đứt lời của cô, “Bây giờ cậu ta đang ở đâu?”.
Dư Trì Sâm giống Cố Chi, cũng là người thành phố A, chỉ lqd là Cố Chi ở phía Đông còn Dư Trì Sâm thì ở phía Tây.
Thư Tình gọi điện thoại cho mẹ nói Dư Trì Sâm phải nằm viện, cô bỏ đi vấn đề vì sao nằm viện, chỉ nói là mình đang đến đó rồi.
Mẹ cô