Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.
có vẻ không vui, “Con mới về nhà có bao lâu? Cả ngày lẫn đêm đều ở ngoài, con còn muốn về nhà hay không?”.
“Nhưng cậu ấy là bạn thân của con, lúc trước con viêm phổi phải nằm viện, cậu ấy và Tần Khả Vi mỗi ngày đều tới bệnh viện chăm con, bây giờ cậu lqd ấy nhập viện rồi chẳng lẽ con có thể bỏ mặc không nói tới sao?”. Giọng nói Thư Tình hơi chậm lại, giống như làm nũng nói, “Mẹ, con đảm bảo chỉ đi xem cậu ấy, sau khi trở về mỗi ngày con đều ở nhà với mẹ, giống như keo dính chuột, mẹ muốn bỏ con lqd cũng không được, có được hay không?”.
Trước khi cúp điện thoại, người ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng thỏa hiệp, thậm chí Cố Chi còn có thể nghe được bà oán giận một câu: “Con gái lớn không dùng được”.
Vì vậy, sau khi cúp điện thoại, Thư Tình quay đầu lại thấy khóe lqd miệng anh vui vẻ, mặt cô ửng hồng lên.
Một chút thủ đoạn nhỏ cô đối phó với mẹ đều bị anh thấy hết =_=.
“Điều này rất ngốc đúng không?”. Cô hơi tự giận mình.
“Ngược lại”. Niềm vui bên khóe miệng anh dần dày lên, “Rất ấm áp”.
“.... Còn ấm áp gì, em không tin thầy không nói như vậy với mẹ thầy”.
Cố Chi dừng lại một chút, “Mẹ tôi qua đời lâu rồi”.
Vẻ mặt Thư Tình lúc này lập tức có chút lúng túng.
Thế nhưng anh lại nở nụ cười, “Không cần phải thấy lúng túng, lqd sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình của con người, thản nhiên đối mặt là được. Nhưng mà Thư Tình này, có một câu mặc dù rất cũ, nhưng tôi vẫn phải nói, đương nhiên có lúc cha mẹ hơi càm ràm nhưng ước nguyện ban đầu vĩnh viễn sẽ không thoát khỏi lqd chữ ‘yêu’, nếu còn nhiều thời gian thì ở cạnh mẹ nhiều một chút”.
Thư Tình không nói gì, cảnh sắc ngoài cửa sổ nhanh chóng vụt qua trước mắt, bên tai vẫn còn quanh quẩn lời anh nói.
Nếu như nhìn đầu ngón tay đếm một chút, ngoại trừ thời gian lên lớp, bọn họ nói với nhau không quá 300 câu, số lần gặp mặt có thể đếm trên đầu ngón tay, cơ hội thổ lộ tình cảm đã ít lại càng ít.
Chỉ có mấy lần tiếp xúc khó khăn lại ngắn ngủi như vậy, cô giống như bay đến ngoài một không gian, tiếp xúc với một thế giới của mình, hoàn toàn khác với mọi người.
Mới lạ có, sùng bái có, ngưỡng mộ có, khâm phục có.
Dù sao anh là một người ưu tú, hào quang tỏa ra bốn phía, giống như lqd sao trên bầu trời, cao không thể chạm vào, chỉ là xa xôi rực rỡ ánh sáng.
Cô nghe thấy nhịp tim mình đập trong lồng ngực, nhắn nhủ một chuyện thật khó có thể chống lại.
Cúi đầu nhìn điện thoại di động trong tay hơi nóng lên, cô nhắn một câu lqd như thế này:
Tớ thích một người.
Nửa phút sau, tin nhắn được gửi đến.
Tần Khả Vi: Ai?
Thư Tình do dự, nhưng vẫn viết ba chữ: Thầy Cố.
Lần này, Tần Khả Vi nhắn về với tốc độ ánh sáng: Tớ còn đang ở trên Cao Thiết ddlqd, dự tính hai tiếng nữa mới có thể đến nơi. Tớ cho cậu một giờ để tỉnh táo hơn, nhân lúc bên cạnh không có xe, thò đầu ra cửa xe gió thổi cho mát, chú ý xe đi sau, đề phòng bị sượt qua.
Nhìn xem, ngay cả Tần Khả Vi cũng cảm thấy cô nói chuyện viển vông.
Thư Tình cất điện thoại di động, buồn bực quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Người đánh nhau với Dư Trì Sâm, không phải ai khác mà chính là người trước đó cậu ấy thích, sinh viên đại học năm ba đại học thể dục, Lý Thần.
Thư Tình nghe cậu ấy nói là hai người biết nhau trong đại hội thể dục thể thao các du học sinh, Dư Trì Sâm là tình nguyện bên phiên dịch mà Lý Thần là tình nguyện bên tổ trọng tài, trong quá trình hai người tình nguyện trao đổi, liền ứng với một câu nói: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, nảy sinh vô số gian tình.
(*Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng – Trích trong bài “Thước kiều tiên”)
Sau đó Dư Trì Sâm liền rơi vào võng tình, càng không thể vãn hồi.
Lý Thần hẹn cậu ấy ra ngoài đáh bóng mấy lần, trong đó có một lần Thư Tình bị Dư Trì Sâm gọi đi lấy danh nghĩa đưa nước uống để gặp đối phương.
“Lúc này mà còn nhận điện thoại sao? Thật mất hứng”. Người đàn ông kia dường như rất mất hứng.
Điện thoại của Lý Thần cũng không cúp, trấn an người nọ ngay trước Dư Trì Sâm: “A, tức giận sao? Đừng tức giận, vậy thì anh sẽ cúp, chúng ta tiếp tục.....”.
Sau đó là tiếng điện thoại di động bị tiện tay ném loảng xoảng trên khay trà, sau đó là một loạt tiếng mập mờ khiến người ta ghê tởm.
Hàng xóm ra ngoài bỏ rác, nhìn thấy sắc mặt Dư Trì Sâm khó coi đứng ở đó, quan sát trên dưới mấy lần, “Này, đến tìm Lý Thần sao?”.
Dư Trì Sâm không lên tiếng.
Người phụ nữ trung niên kia còn nói: “Không biết người trẻ tuổi bây giờ nghĩ thế nào, bộ dạng thường ngày thì ngay thẳng, lại lệch lạc đi, Lý Thần có thể trông cậy vào tiền bạc của các cậu mà phát tài, mỗi ngày đều có trai đẹp đến tìm”.
Bà lắc đầu một cái rồi cầm thùng rác đi vào nhà.
Đầu ngón tay cầm di động của Dư Trì Sâm trắng bệch, không thể không hiểu những lời người phụ nữ kia có ý gì.
Mây giây sau, cậu ấy bắt đầu gõ mạnh vào cửa, “Lý Thần, cậu ra đây cho tôi”.
Nghĩ cũng biết người ra ngoài mở cửa quần áo xốc xếch như thế nào, bên trong nhà một mảnh hỗn độn, chai lọ,