Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

dù cho làm ăn mày cũng có thể làm bang chủ cái bang, lúc đó con là con gái của bang chủ, xem ai dám bắt nạt con nào!”.
Thấy miệng con gái nói nhăng nói cuội, nụ cười nó vẫn là dáng vẻ thơ ngây đấy, Hà Linh Tố đang dở khóc dở cười thì bỗng thất Cát Minh Thăng nói chuyện điện thoại xong bước vào với vẻ mặt vui không ra vui, buồn chẳng ra buồn, biểu cảm rất lạ lùng.
Hà Linh Tố vội đứng dậy nín thở hỏi: “Cuộc điện thoại vừa rồi có liên quan đến chuyện của Vệ Tử, đúng không?”.
Cát Minh Thăng gật đầu nhìn Hà Linh Tố, ông vẫn chưa kịp mở miệng thì Hà Linh Tố bỗng nhiên quỳ sụp xuống sàn nhà, cái quỳ gối đó không chỉ làm cho Cát Minh Thăng giật mình, mà Vệ Tử cũng vội vàng chạy đến đỡ mẹ rồi bật khóc: “Mẹ, mẹ làm cái gì thế!”.
“Cát Minh Thăng, anh biết tính của tôi, hôm nay là lần đầu tiên trong đời tôi cầu xin người khác, tôi xin anh, bất luận thế nào cũng phải bảo toàn cho Vệ Tử.” Hai đầu gối của Hà Linh Tố quỳ dưới sàn nhà, tuy nhiên lưng lại rất thẳng, vẻ mặt vô cùng cương quyết, các nét thanh tú trên khuôn mặt toát lên vẻ đau khổ, ánh mắt và khóe môi đều thể hiện sự quan tâm đối với con gái.
Cát Minh Thăng luống cuống khom người đỡ Hà Linh Tố dậy: “Chị hà tất phải làm thế này, tại sao tôi không cứu cháu chứ? Trời ạ, tôi sẽ liều mình, cho dù mất cái chức mà nửa cuộc đời mới có được này, tôi cũng sẽ cứu cháu được không nào?”.
Hà Linh Tố nghe nói thế nét mặt liền giãn ra, đầu cúi xuống. Cát Minh Thăng và Vệ Tử dìu bà đến ghế sô pha. Cát Minh Thăng nói tiếp: “Thực ra chị đánh giá tôi quá cao, tôi có liều mình dùng chức danh của mình cũng chưa chắc bảo toàn cho cháu được”. Nói đến đây thấy nét mặt của Hà Linh Tố lại biến sắc, Cát Minh Thăng vội vàng nói tiếp: “Chị đừng vội nôn nóng, nghe tôi nói tiếp đã, Vệ Tử được cứu đó là lẽ tất nhiên, có người vì thế mà sẽ phải trả một cái giá đắt hơn”.
Nghe Cát Minh Thăng nói vậy, hai mẹ con Vệ Tử ngơ ngác nhìn nhau, còn ai nữa, ai có thể vì cô mà phải trả một cái giá đắt hơn cả việc mất chức?
“Cái này tạm thời chưa cần nói cho hai người, A Tử, cháu về chuẩn bị đi nhé, các chú sẽ làm visa khẩn cấp cho cháu, nếu không có bất trắc gì, ba ngày sau cháu sẽ bay sang thành phố P của Mỹ để tham gia đào tạo ở nước ngoài do nhà nước cử đi.”
Sau khi Cát Minh Thăng nói xong, cả Hà Linh Tố lẫn Vệ Tử đều kinh ngạc không chỉ đến mức ngơ ngác nhìn nhau, mà còn như là nhìn thấy tiên nữ bay trên bầu trời vậy.
Chỉ có điều sau khi hết kinh ngạc, Hà Linh Tố lại tỏ ra vui mừng khôn xiết: “Thật không? A Tử quả thật có thể ra nước ngoài sao?”. Cát Minh Thăng vốn không phải là người thích đùa, lúc này càng không thể nói mà không suy nghĩ, nhưng thông tin này quá tốt, tốt đến nỗi bà không dám tùy tiện tin tưởng.
Sau khi được Cát Minh Thăng xác nhận một lần nữa, Vệ Tử cứ há miệng ra như rơi vào trạng thái mất cảm giác suốt từ nãy, lúc này bỗng nhiên bừng tỉnh.
“Cháu không đi”, câu nói đó của Vệ Tử vừa thốt ra khiến không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.
“Tại sao?” Hà Linh Tố vừa tức giận vừa lo lắng, không quên quay đầu lại quan sát nét mặt của Cát Minh Thăng, chỉ lo cơ hội bị lỡ mất: “Còn có cách khác tốt hơn là ra nước ngoài ư?” Con bé này đừng ngốc nghếch như thế trong những thời khắc quan trọng như thế này có được không!
Vệ Tử rưng rưng mước mắt, môi méo xệch nhìn Cát Minh Thăng: “Cháu đi rồi, mẹ cháu phải làm thế nào đây?”.
“Vệ Tử!” Hà Linh Tố quát, ngăn con lại: “Mẹ sống sắp được nửa thế kỷ rồi, có khi nào con phải lo lắng cho mẹ đâu?” Đây đúng là con gái của bà sao, tại sao không hiểu tầm quan trọng của vấn đề như vậy cơ chứ!
“Cháu nó lo lắng là có lý.” Cát Minh Thăng lại ủng hộ Vệ Tử, ông nhìn Hà Linh Tố nói: “Chị có một cô con gái hiếu thuận, không giống thằng con trai nhà tôi, sau khi mẹ nó qua đời nó liền đi du học nước ngoài, đến một lá thư cũng lười không chịu viết cho tôi”.
Nghe Cát Minh Thăng nhắc đến chuyện gia đình ông, hai mẹ con không tiện mở miệng, ai ngờ Cát Minh Thăng lập tức chuyển chủ đề câu chuyện, quay sang nói với Hà Linh Tố: “Một thời gian nữa tôi có thể phải chuyển công tác đến khu vực Tây Bắc để tham gia hạng mục xây dựng khai phá miền Tây. Nơi đó rất hẻo lánh, lại nghèo, điều kiện chữa bệnh cũng rất kém, hiện nay đang chiêu mộ rộng rãi nhân viên y tế trong xã hội, không biết bác sĩ Hà có hứng thú đăng ký tham gia không?”.
Ánh mắt Hà Linh Tố lóe lên, bà nhìn con gái, rồi nhìn cát Minh Thăng nói: “Không ngờ lại được nhờ cậy vào bạn học cũ, đến công việc cũng cân nhắc giúp tôi, cảm ơn anh, ngày mai tôi sẽ đi đăng ký!”.






Trong lòng Vệ Tử rối bời, với sự giúp đỡ của mẹ, cô thu dọn đồ đạc như người máy. Cát Minh Thăng mang hết toàn bộ giấy tờ chứng nhận của Vệ Tử đi, đồng thời dặn cô trước khi làm xong mọi thủ tục thì không được tiết lộ chuyện ra nước ngoài với bất kỳ ai.
Sự việc đột ngột này đã xua tan lo lắng về tương lai của hai mẹ con, nhưng từ trong đáy lòng, chẳng những Vệ Tử không thấy nhẹ nhõm, trái lại cô còn cảm thấy một áp lực nặ