Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

ôi về sự việc hôm đó, nhưng tôi không nghĩ rằng cháu có lỗi gì, tại sao lại bị nghỉ việc? Trong điện thoại nói không rõ được, anh xem anh xuống đây nói chuyện một chút, hay là nói với bảo vệ cho tôi lên gặp anh?” Chủ nhiệm Cát sau khi biết được thân phận của Hà Linh Tố không khỏi thấy ngạc nhiên, để mẹ Vệ Tử tìm hiểu sự việc qua con gái mình, nói mới hay chứ! Nếu con gái đã hiểu rõ chuyện rồi, bà ta còn đến đây làm gì?!
Sau một lúc bối rối, Cát Minh Thăng lúc này đã trấn tĩnh lại, sau khi im lặng một lát mới nói: “Gặp trực tiếp giải thích cho rõ ràng cũng tốt, ở đây tôi còn một số việc cần giải quyết, hai người đến quán cà phê đối diện tòa nhà này chờ tôi, nửa tiếng nữa tôi sẽ đến”.
Nửa tiếng sau, tại một gian phòng khá kín đáo của quán cà phê, Cát Minh Thăng đẩy cửa đi vào, Hà Linh Tố đã chuẩn bị rất nhiều lời lẽ để nói, song sau khi nhìn thấy người vừa đẩy cửa bước vào kia, bà liền sững lại.






Cát Minh Thăng sau khi nhìn thấy Hà Linh Tố cũng ngẩn người ra, mãi một lúc sau mới lên tiếng: “Chị, chị là Hà Linh Tố!”.
“Cát Minh Thăng? Cấp trên của A Tử chính là anh?!” Do khi nói chuyện Vệ Tử toàn gọi cấp trên của mình là “chủ nhiệm Cát”, trên đời này có rất nhiều người họ Cát, Hà Linh Tố không ngờ rằng lại là Cát Minh Thăng này!
Lúc này đến lượt Vệ Tử ngạc nhiên, song cô không dám đường đột gặng hỏi, mà lặng lẽ nhìn thì thấy rõ ràng đây là cảnh hai người bạn cũ gặp lại nhau.
Cát Minh Thăng nói: “Tôi không ngờ Vệ Tử lại là con gái của chị! Biết sớm... hừ, lẽ ra phải biết sớm hơn mới đúng...”. Cát Minh Thăng bình thường vốn rất bình tĩnh, vậy mà lúc này cũng có vẻ rối bời không biết nói gì.
So với ông, Hà Linh Tố lại tỏ ra bình tĩnh hơn rất nhiều, ngập ngừng một lúc, bà kéo ghế ra hiệu cho Cát Minh Thăng: “Mời anh ngồi, tôi gặp anh gấp chủ yếu là muốn biết chuyện của A Tử rốt cuộc là thế nào?”.
Vệ Tử thấy hơi lo lắng, vội kéo người Hà Linh Tố: “Mẹ đừng lo lắng, chủ nhiệm Cát có thể vẫn chưa biết, Nhiệm Nam Hoa đánh người đến bây giờ không bị sao cả, con cũng sẽ không bị sao đâu”.
Cát Minh Thăng ngạc nhiên: “Nhiệm Nam Hoa không bị sao, ai bảo cháu như thế?”.
Hai mắt Vệ Tử sáng lên: “Anh họ của anh ấy là Ngụy Hoa Tịnh, là cháu trai của cụ Ngụy mới mất mấy hôm trước”.
Cát Minh Thăng nghiêng đầu suy nghĩ, đang định mở miệng thì điện thoại của ông bỗng nhiên đổ chuông, ông lập tức đứng dậy tỏ ý muôn nghe điện thoại một mình, những người biết số điện thoại này của ông rất ít, mỗi lần chuông reo, đều là có việc quan trọng xảy ra.
Sau khi Cát Minh Thăng đi ra ngoài, chỉ còn lại hai mẹ con, Vệ Tử có đủ thời gian gặng hỏi mẹ về nguyên do, mấy câu trả lời đơn giản của Hà Linh Tố làm Vệ Tử bật cười ha ha: “Thật không ngờ chủ nhiệm cát và mẹ lại là bạn học cũ với nhau, còn là bạn ngồi cùng bàn trong ba năm học trung học. Mẹ, hồi đó chú ấy có theo đuổi mẹ không?”.
Hai má Hà Linh Tố đỏ ửng lên, vừa bực mình vừa sốt ruột, bà mắng: “Đến lúc nào rồi mà con còn đầu óc trêu đùa nữa, lần này sắp chết đến nơi rồi con không thấy lo sao!”.
Vệ Tử vẫn mỉm cười ngồi sát vào người mẹ: “Con bây giờ không thấy lo gì cả. Mẹ, con nghe nói chủ nhiệm Cát hình như đang độc thân, mẹ nói xem chú ấy sẽ có ý định gì với mẹ không?”.
Hà Linh Tố đẩy Vệ Tử ra, trừng mắt nói: “Con điên rồi sao? Sao lại ăn nói hồ đồ thế!”. Thấy hai má Vệ Tử đỏ ửng, sau khi mắng xong, Hà Linh Tố lại đưa tay ra sờ trán cô: “Con không bị sốt chứ!”.
“Mẹ, cho dù con bị sa thải cũng không sao, mẹ có thể dạy con xoa bóp, sau này hai mẹ con mình mở một phòng khám, mẹ làm bác sĩ, con làm y tá, hai mẹ con mình làm ông chủ của nhau, không cần phải nhìn mặt ai cả, cũng không sợ bị ai ức hiếp, được không mẹ?” Nói rồi Vệ Tử ngả vào lòng mẹ thầm thì, vẻ mặt như đắm chìm vào trong viễn cảnh ấy.
Hà Linh Tố cũng bị ảnh hưởng bởi tâm trạng đó của Vệ Tử, đến Bắc Kinh đã mấy tháng, hai mẹ con ở xa nhau suốt, Vệ Tử liên tục đổi chỗ làm, bà làm ở bệnh viện quý tộc tư nhân cũng phải cẩn thận từng li từng tí, bây giờ cả hai đang phải đối mặt với thất nghiệp, đáng lẽ tâm trạng đang phải buồn bã cùng cực mới đúng.
“Bất kể thế nào, chỉ cần con được bình yên vô sự, cho dù phải làm bà lão ăn mày mẹ cũng cam lòng”. Không va vấp thì không biết bên ngoài xã hội nham hiểm độc ác thế nào. Vừa nãy bà còn đủ dũng khí muốn tìm một lối thoát cho con gái, bây giờ khi bình tĩnh trở lại, bà mới ý thức được cách làm của mình thật quá thô lỗ. Nếu như Cát Minh Thăng không phải là bạn học cũ của bà, nếu như Cát Minh Thăng không muốn gặp bà, nếu Cát Minh Thăng cho dù gặp mà lại lạnh nhạt nói với bà là mọi việc đã được an bài không có cách nào cứu vãn, vậy tất cả những việc làm tối nay của bà rất có thể khiến cho cảnh ngộ của con gái càng khó khăn hơn.
Nghĩ đến đấy, Hà Linh Tố cảm thấy sống lưng ớn lạnh, bao nhiêu sự cứng rắn và hiếu thắng trong chốc lát đều tan biến, bây giờ mong muốn duy nhất của bà là con gái được bình an vô sự.
Vệ Tử đột nhiên cười khanh khách: “Mẹ, mẹ chưa hề già tí nào,


pacman, rainbows, and roller s