XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1391 lượt.

ng nề đang từ từ đè xuống. Rốt cuộc là ai? Là ai vì Vệ Tử mà phải trả một cái giá đắt hơn?
Hai người suy nghĩ nát óc điểm qua một lượt tất cả những người quen cũng không nghĩ ra người kia rốt cuộc là ai, trong lòng Vệ Tử có một dự đoán không rõ ràng, nhưng lại không dám khẳng định. Nhìn vẻ mặt buồn phiền của mẹ cô, Vệ Tử mấp máy môi, cuối cùng lại quyết định không nói ra nữa.
Ông trời đúng là có mắt, đang tới đường cùng thì lại mở ra cho hai mẹ con một con đường.
Vệ Tử vốn lo không biết giải thích với Cao Đình Đình về chuyện mình sắp phải đi xa. Nào ngờ đã ba ngày trôi qua rồi vẫn không thấy Cao Đình Đình xuất hiện, cứ như cô ta bị bốc hơi vậy.
“Dạ, cháu chào bác!” Vệ Tử hơi bất ngờ nên không khỏi cảm thấy căng thẳng: “Cháu là Vệ Tử, cháu tìm Nhiệm Nam Hoa có chút việc ạ”.
Sau đó là sự im lặng, khi Vệ Tử cho rằng điện thoại bị ngắt thì mẹ của Nhiệm Nam Hoa đột nhiên lại nói, ngữ điệu vẫn không thay đổi: “Xin lỗi, nó lúc này không tiện nghe điện thoại, có thể nói với tôi là chuyện gì không? Lát nữa tôi sẽ nói lại với nó”.
“Thế ạ?” Mặc dù biết rõ đối phương không nhìn thấy, song Vệ Tử vẫn lắc đầu theo bản năng: “Không, không cần đâu ạ, làm phiền bác rồi, cháu chào bác”.
Sau khi ngắt điện thoại, tim Vệ Tử vẫn đập thình thịch, có phải mẹ của Nhiệm Nam Hoa đã biết chuyện đó. Cũng đúng, con trai bị cảnh sát đưa đi, làm mẹ tại sao không hỏi lý do chứ?
Sững sờ một lúc lâu, Vệ Tử quên mất tiếp theo mình phải gọi điện thoại cho ai. Trước đây chưa biết, lần này phải đi xa mới biết, cô không phải là một người quan trọng gì, cho dù cô có biến mất khỏi thế giới này cũng chưa đến mười người thấy đau lòng.
Nghĩ đến đấy, Vệ Tử chợt rơi vào tâm trạng bi thương cực độ, màn đêm buông xuống, cô vùi mình trong chiếc giường, cứ nằm im như thế.
Xách cơm tối đẩy cửa bước vào, Hà Linh Tố đưa tay bật đèn, thấy Vệ Tử nheo mắt vì ánh đèn đột ngột phát sáng, cô vẫn nằm yên không động đậy, Hà Linh Tố lo lắng: “Sao thế, con không khỏe à?”.
Nhìn thấy ánh mắt lo âu của mẹ, Vệ Tử thầm tự trách mình chẳng ra sao, cô vội lấy lại tinh thần rồi cười: “Không có gì ạ, con thu dọn đồ đạc xong nên hơi mệt thôi, mẹ mua cái gì mà thơm thế? Òa, sườn chiên mềm, con rất thích!”.
Cắn một miếng, miếng sườn còn nóng hổi dậy mùi thơm phức, khi nuốt lại thấy đắng ngắt ở cổ họng - nếu cô không ở đây, người khác buồn hay không, cô không cần biết, song mẹ cô nhất định sẽ buồn không muốn sống nữa.
“A Tử này, theo như chủ nhiệm Cát của con nói, con đến đó sẽ có người tiếp đón, nhưng vì thời gian quá gấp nên hẳn là có nhiều việc con phải tự thu xếp, con có thể tự lo liệu cho bản thân không?” Tâm trạng Hà Linh Tố cũng trong trạng thái rất khó tả. Mặc dù không phải lần đầu tiên xa cách, thời gian một năm cũng không phải là dài, nhưng không biết tại sao lần chia ly này khiến bà cảm thấy đau nhói trong lòng, như thể lần này con gái ra đi sẽ không quay về nữa.
Vội vàng lắc đầu gạt bỏ ý nghĩ vớ vẩn này, sau khi nghe thấy Vệ Tử vỗ ngực đảm bảo cô có thể tự lo liệu được, Hà Linh Tố mới thấy yên tâm phần nào, lúc này bà chợt nghĩ đến một chuyện: “Hôm qua mẹ đến bệnh viện dọn đồ đạc thì nghe có người nói là viện trưởng Đồng phải đưa Thời Viễn sang Úc làm thực nghiệm, trước khi đi, cậu ấy có nói với con không?”.
Thấy mẹ cứ nhìn chằm chằm vào mình nên Vệ Tử hơi ngượng, cố kìm nén tâm trạng đang dâng trào, cô vừa cúi đầu nhai thức ăn vừa nói: “Dạ, không ạ, thật là trùng hợp, anh ấy cũng được ra nước ngoài à?”
Viện trưởng Đồng không biết con sắp đi nước ngoài”, Hà Linh Tố nói ra một sự thật, “Nếu trước đó cậu ấy không nói với con, vậy chắc là quyết định mới đây, cho nên...”.
Vệ Tử lập tức tiếp lời: “Mẹ, con hiểu ý của mẹ, con với Thời Viễn chẳng qua chỉ là tình cảm biết ơn anh ấy từng giúp đỡ con thôi.” Điều mà mẹ cô còn chưa biết là Vệ Tử cũng đã bị mẹ của Nhiệm Nam Hoa cự tuyệt.
Lẽ nào hai mẹ con lúc này quả thực trở thành con chuột qua đường bị mọi người đuổi đánh?
Đến ngày bay, cảm giác này của Vệ Tử càng mãnh liệt hơn. Đây là lần thứ hai cô đến sân bay, lần trước là đi cùng chú họ tiễn Ngưu Lệ Lệ, cảnh tượng hôm đó vô cùng hoành tráng, không dưới mười chiếc xe con xa hoa tiễn chân, số người vào sân bay tham dự ít nhất cũng tới cả trung đội tăng cường.
Còn tính đến trước mắt, số người biết cô ra nước ngoài chỉ có mẹ cô và Cát Minh Thăng, mà Cát Minh Thăng có công việc phải giải quyết không tiện có mặt, người tiễn cô chỉ có mỗi một mình mẹ. Mà hai mẹ con phải lén la lén lút, có khác gì loài sinh vật xuất hiện vào ban đêm?
Chuột cứ là chuột thôi, sức sống thật kiên cường biết bao! Trong lòng Vệ Tử thầm an ủi bản thân, cô không dám nói điều đó với mẹ.
Làm xong thủ tục lên máy bay với sự hướng dẫn của nhân viên sân bay, Vệ Tử đưa tay ra đón lấy ba lô từ tay mẹ, khó khăn lắm mới nói: “Mẹ, mẹ về đi. Vùng Tây Bắc khô hạn thiếu nước, mẹ đến đó nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng có làm việc quá sức đấy”. Nói ra câu đó, Vệ Tử liền cảm thấy mình đã trưởng thành thành người lớn.
Trước đó, hai mẹ con chỉ im lặng, khi câu