Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

nói kia phát ra, không chỉ Vệ Tử không kìm được phải bật khóc, mà nước mắt của Hà Linh Tố cũng ứa ra, cũng không còn nhiều thời gian nữa, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.
Ở chỗ tiễn đưa ra sân bay, người rơi nước mắt từ biệt cũng rất nhiều, hành động của hai người không có gì đặc biệt. Chẳng qua người khác đa số là chỉ biệt ly không thôi, đằng này với hai mẹ con đó còn có cả sự thương xót, đau buồn và băn khoăn, vì vậy mà xúc động hơn nhiều so với tiếng khóc của người khác.
Nhận thấy ánh mắt chăm chú của mọi người xung quanh, Hà Linh Tố nhanh chóng buông Vệ Tử ra, sau khi lau nước mắt thay con, bà liền giục: “Sắp đến giờ bay rồi, con mau vào đi, sau khi sang bên đó nhớ điện thoại cho mẹ là đã đến nơi an toàn rồi nhé”.
Lưng đeo ba lô, một tay xách túi mang bên mình, một tay kéo va li hành lý, Vệ Tử đi vào cửa ra lên máy bay, vừa đi vừa ngoái cổ lại nhìn, mãi đến khi đã đi xa rồi, vẫn còn thấy bóng dáng nhỏ bé, gầy gò của mẹ đứng đó.
Sau khi gửi hành lý, qua cửa kiểm tra an ninh, cuối cùng lên máy bay, Vệ Tử ngồi vào chỗ của mình, cô giật mình thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.
Đúng rồi, mặc dù đã qua cửa ra, song cô vẫn ở trên địa phận của Trung Quốc, sim điện thoại này vẫn dùng được.
“A lô?”, thấy người gọi điện đến là Cao Đình Đình, Vệ Tử liền lấy lại tinh thần, cố gắng nói chuyện với cô ta bằng ngữ điệu bình thường.
“Có chuyện gì thế? Tôi mới nghỉ phép ba ngày để về nhà có chút việc quay lại đã không thấy cô đâu! Cô chuyển đi rồi à?! Chuyển đến chỗ nào thế?”
Không đợi Vệ Tử trả lời, Cao Đình Đình liền hỏi một thôi một hồi: “Tôi nghe mọi người ở văn phòng cô nói là cô bị tạm thời đình chỉ công tác, tạm thời đình chỉ chứ không phải sa thải, chẳng lẽ nghiêm trọng đến mức ký túc xá cũng không cho ở sao?”. Cao Đình Đình tỏ ý bất bình trước sự việc bất công đối với Vệ Tử.
“Không phải thế”, lời nói của Vệ Tử mang chút trấn an Cao Đình Đình.
“Vậy là chuyện gì thế? Lẽ nào cô bị Mã Cường cử người đến bắt đi rồi? Tôi đã nói là cô đồng ý...”.
“Cao Đình Đình!” Đột nhiên Vệ Tử lên giọng cao hẳn khiến Cao Đình Đình lập tức im bặt, sau đó cô mới nói tiếp: “Tôi không sao cả, chỉ có điều bị điều đi tham gia đào tạo”.
“Đào tạo, đi đâu?”, Cao Đình Đình lại nổi giận.
Nhìn xung quanh thấy hành khách vẫn đang tiếp tục lên máy bay, chứng tỏ máy bay chưa cất cánh, Vệ Tử lập tức trả lời: “Ở vùng khác, cho nên phải mang theo cả quần áo và đồ dùng hằng ngày”.
“Vùng khác, miền Nam à? Đào tạo gì mà gấp thế, tôi có nghe nói gần đây có chương trình đào tạo nào đâu...” Cao Đình Đình vẫn còn muốn hỏi thêm, song Vệ Tử vội ngăn lại: “Được rồi, chị tiếp viên hàng không yêu cầu tắt điện thoại, không nói chuyện với cô nữa, khi nào về tôi sẽ mua quà đặc sản cho cô”. Còn đặc sản của thành phố P là cái gì thì nghiên cứu sau nhé.
Ông trời dường như rất ghét người trong sáng lại học nói dối, Vệ Tử vừa ngắt cuộc trò chuyện với Cao Đình Đình thì điện thoại của cô lại vang lên.
Người này khá đặc biệt, Vệ Tử không dám thất lễ, vội nghe điện thoại.
“Chú họ?” Vệ Tử muốn xác định lại, cô còn hơi nghi ngờ, bởi vì đối phương đã lâu lắm rồi không liên lạc với cô.
“Vệ Tử à, cháu có trong ký túc xá không? Tối nay chú qua đón cháu nhé, Ngưu Lệ Lệ về nước rồi, gia đình muốn mở dạ tiệc, khách mời còn nhiều hơn lần trước, bố của Ngưu Lệ Lệ vừa được thăng cấp, lần này đến toàn là những nhân vật có máu mặt cả, cháu không thể bỏ lỡ được.” Giọng nói của Thiệu Dịch Tân đầy vẻ hưng phấn, rõ ràng do lâu không liên lạc, chú họ đã quên mất là Vệ Tử có ác cảm với chuyện này.
Thế nhưng lúc này nghe Thiệu Dịch Tân nói như thế, Vệ Tử thấy rất muốn cười, nhịn một lúc lâu cô mới có thể trả lời Thiệu Dịch Tân bằng giọng nói mà ông chú họ quen thuộc: “Không được rồi, cháu đang chuẩn bị đi tham gia đào tạo do cơ quan tổ chức, thời điểm này cháu thấy cần coi trọng sự nghiệp”. Còn sự nghiệp của cô là cái gì - nói sau nhé.
“Như thế đâu có mâu thuẫn gì, quen biết nhiều người thì chỉ có lợi chứ không có hại cho sự nghiệp của cháu, hôm nay đến tham dự còn có chủ nhiệm Ủy ban F, đều là những nhân vật có thực quyền...”
“Chú, cháu không nghe rõ chú nói gì. Thế đã nhé, cháu có chút việc gấp, cháu sẽ liên lạc với chú sau!”
Sau khi ngắt điện thoại, trống ngực Vệ Tử đánh liên hồi, kiềm chế lắm mới không hét lên. Đến khi ổn định lại tinh thần, cô lập tức tắt máy, lấy sim điện thoại ra, sau đó tựa lưng vào ghế, ngồi im mặc cho nước mắt nhòe nhoẹt trên gò má.
Từ trước đến nay, bất kể là ý tốt hay ác ý, quá nhiều người đã chi phối số phận của hai mẹ con. Mẹ cô cũng thế, kết hôn, ly hôn, đi làm, thất nghiệp, rồi tới giúp đỡ cho vùng biên cương - có việc nào đúng như nguyện vọng của bà? Chỉ có điều mẹ cô đã hy sinh vì cô rất nhiều lần, còn cô là vì ai chứ?
Là cô quá yếu ớt, hay người khác quá lớn mạnh? Nếu đúng như thế, cô muốn trở nên mạnh mẽ, trở lên rất mạnh rất mạnh, mạnh đến mức có thể tự quyết định làm cái gì và không làm cái gì, có thể quyết định sống ở đâu.
Thế nhưng lúc này không thể, rõ ràng cô còn phải trôi theo