Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.
dòng nước, giống như cánh bèo không biết dạt về phương nào.
Cùng với dòng người xuống máy bay, rồi lại theo mọi người trong cùng chuyến bay đi lấy hành lý, sự lo lắng của lần đầu tiên đến một nơi xa lạ đã xua tan mọi buồn rầu và nhớ nhung trong suốt hành trình, thay vào đó là sự ngỡ ngàng không biết rời khỏi sân bay rồi đi đâu.
Khi đi quả thật quá vội vàng, vội vàng đến mức cô chỉ biết sẽ có người đón mình, song không biết người đó là ai, nam hay nữ.
Kéo cái va li hành lý nặng cồng kềnh, làm thủ tục nhập cảnh xong, Vệ Tử nhìn thấy khắp nơi trong đại sảnh tiếp đón loáng thoáng những tấm bảng đón người đang giơ cao, trên đó đủ các loại ngôn ngữ, cũng không thiếu tiếng Trung, nhưng cho dù cô mở to mắt đến đâu cũng không nhìn thấy có chữ nào liên quan đến mình.
Thấy mọi người cứ lần lượt làm xong thủ tục và rời đi, sự sốt ruột trong lòng Vệ Tử tăng theo từng phút, không, thậm chí là tăng theo từng giây! Cô cố gắng đứng ở chỗ mà người khác dễ nhìn thấy để thuận tiện cho người đi tìm, cứ chỗ nào dễ thấy là cô lại đến gần -nếu không tìm được người đón cô, không những không có nơi đi, đến việc rời khỏi sân bay thế nào cô cũng không biết.
Đúng lúc sự lo lắng của Vệ Tử chuẩn bị chuyển thành tuyệt vọng thì một giọng nói ấm áp dịu dàng vang lên bên tai cô: “Xin hỏi, cô có phải là Vệ Tử không?”
Lý Bối Bối gật gật đầu, vội nói: “Hì hì, cũng không thể coi là một gia đình, đó chỉ là một căn nhà, hiện chỉ có anh Hoa và tôi ở, anh Hoa có một số việc phải giải quyết ở trong nước vẫn chưa sang, hiện tại chỉ có mình tôi ở đó, cô đến ở làm bạn với tôi luôn!”.
Nhìn cô gái xinh đẹp với phong thái khuê các trước mắt, lại nghĩ đến sự miêu tả của Vu Vi đối với Ngụy Hoa Tịnh, Vệ Tử thầm nghĩ, thì ra bạn gái đích thực của Ngụy Hoa Tịnh ở đây, họ đã sống chung với nhau rồi cơ đấy! Nghĩ vậy cô thấy hơi tức giận - Ngụy Hoa Tịnh đã có bạn đời xinh đẹp thế này, tại sao còn đi quyến rũ những cô gái khác ở khắp mọi nơi?!
Lý Bối Bối lái xe đến bên cạnh một căn nhà nhỏ ba tầng màu trắng, dừng xe ở bên đường, rồi hai người cùng nhau dỡ hành lý xuống xe. Lý Bối Bối trông có vẻ yếu đuối, nhưng khi động chân tay cũng rất mạnh mẽ, cô ấy đưa cánh tay nhỏ bé định xách cái hòm xuống dưới, nhưng Vệ Tử làm sao có thể để mặc Lý Bối Bối làm việc đó được, vì vậy, cô giành lấy, dùng sức của hai tay xê dịch cái hòm lớn ra khỏi cốp xe.
“Cô thật lợi hại! Chắc cô khỏe lắm nhỉ”, Lý Bối Bối tấm tắc khen.
Từ nhỏ đến lớn, cái tốt nhất của cô chính là sức khỏe, Vệ Tử mỉm cười rồi cùng Lý Bối Bối đi vào trong nhà.
Đây là một căn nhà theo lối kiến trúc phương Tây điển hình, phòng khách rộng rãi sáng sủa, bên cạnh tường có lò sưởi, trên nền nhà trải một tấm thảm mềm mại, nhìn xuyên qua cửa sổ cao rộng sáng sủa có thể nhìn thấy phía trước phòng khách trồng đủ các loại cây cối hoa cỏ, vườn sau là một thảm cỏ bằng phẳng, ngoài ra còn có cái giá treo dùng để nướng thịt.
Cùng Lý Bối Bối lên lầu, đi đến một gian phòng quay mặt về hướng mặt trời, gian phòng không rộng, nhưng có nhà vệ sinh riêng, đầy đủ tất cả các loại đồ dùng sinh hoạt, trên giường là bộ chăn màn gối đệm mới tinh, nhìn rất thoải mái, dễ chịu. Nói thật, Vệ Tử lớn từng này nhưng vẫn chưa từng được sống trong gian phòng tốt như thế, nghĩ vậy, trên mặt cô thoáng chút sững sờ.
Một tay cất từng con búp bê màu hồng nhạt ở trên giường đi, Lý Bối Bối nói với vẻ hơi ngượng: “Gian phòng này có vẻ được bày biện rất trẻ con phải không? Không có cách nào khác, đấy là con mắt thẩm mỹ của mẹ tôi, từ khi mua cái nhà này, mẹ tôi đã bỏ ra một tháng để mua đồ về bày biện, còn tôi thì chưa ở đây một ngày nào, quả thật không biết thế nào cả”.
Nghe thấy cái nhà là do nhà Lý Bối Bối mua, Vệ Tử càng thấy ngạc nhiên, những người mà cô gặp đều là người như thế nào! Đầu tiên là Nhiệm Nam Hoa và Ngụy Hoa Tịnh, nay lại xuất hiện một cô công chúa đi du học mà có nhà riêng để ở. Trời ạ, còn muốn để người ta sống nữa không!
Chỉ có điều Ngụy Hoa Tịnh đã có cô bạn gái hoàn hảo như thế này ở đây, vậy mà còn tận tình giúp đỡ Vệ Tử, cô có nên hiểu điểm xuất phát của anh ta là từ tinh thần cao thượng của chủ nghĩa nhân đạo không nhỉ? Mười mấy tiếng ngồi trên máy bay đã giúp cho Vệ Tử có thời gian để lọc lại tất cả những sự việc xảy ra gần đây, và cuối cùng xác định được rằng: Người đứng ra giúp cô chỉ có thể là Ngụy Hoa Tịnh, nhưng anh ta chỉ là một lưu học sinh, vậy thì rốt cuộc đã phải trả cái giá như thế nào mà lại còn lớn hơn cả cán bộ mất chức vị...
Suy nghĩ tự mình làm cơm một khi đã nảy sinh trong đầu của Vệ Tử thì lập tức càng như nấm sau mưa bám riết lấy cô. Sau khi đã thu xếp ổn thoả mọi việc, cô cũng có thời gian để cân nhắc cho bữa tối.
Hôm nay Vệ Tử tan học sớm, cô đến một siêu thị Trung Quốc lớn nhất trong vùng để mua các thực phẩm cần thiết, trở về nhà cô lại khiêm tốn học cách sử dụng tất cả các dụng cụ làm bếp từ người phụ nữ miền Nam kia, sau đó miệng khôn