Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
ột người đàn ông lõa lồ nằm trên giường” Nghiêm Hạo khó khăn mở miệng.
Đột nhiên bốn bề yên lặng, Bạch Lâm nghi ngờ, kinh hãi nhìn Nghiêm Hạo, hiển nhiên bác sĩ Hứa cũng cảm thấy bất ngờ với lời kể của anh.
“Không thể nào, không thể nào, chị tôi yêu anh như vậy, sao có thể làm ra chuyện đó” Bạch Lâm lắc đầu, không thể chấp nhận những lời nói của Nghiêm Hạo, “Anh nói láo, nhất định là anh nói láo. Là anh, nhất định là anh phản bội chị tôi, khiến chị tổn thương nên chị ấy mới mang đứa nhỏ rời đi” Bạch Lâm chỉ tay vào anh lên án, bất giác rơi nước mắt, “Sao anh lại đáng khinh đến mức ấy, lúc này rồi vẫn còn đổ lỗi cho chị tôi”
“Đây là nguyên nhân lúc trước chúng tôi chia tay, hơn nữa đứa bé cũng không phải của tôi”
“Sao lại không phải của anh, Nhiên Nhiên giống anh như vậy, chị tôi cũng luôn miệng nói anh chính là cha của Nhiên Nhiên” Lau nước mắt trên mặt, Bạch Lâm nói.
“Nghiêm Nhiên là con của cha tôi, không phải con tôi” Mặt cứng ngắc, hai tay nắm chặt, khớp xương ma sát với nhau phát ra tiếng răng rắc.
“Vậy….” Bác sĩ Hứa cảm thấy rất bất nhờ, sự tình phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của ông.
“Không phải… Không phải… Nhiên Nhiên chính là con của anh, anh đừng có nói bậy bạ hòng trốn tránh trách nhiệm, hơn nữa chị tôi không phải ai cũng có thể làm chồng như anh nói, nếu anh còn chút lương tâm, anh dùng mắt nhìn cũng có thể thấy được chị ấy yêu anh đến mức nào”
“Đấy là sự thật, cho dù chúng ta khó có thể chấp nhận” Nghiêm Hạo đau đớn nhắm chặt mắt, “Đây cũng là lí do vì sao tôi đến tìm Tô Tuyết, tôi cũng muốn biết rõ chuyện năm đó”
“Không, chắc chắn chị tôi không như anh nói…. Không thể nào…” Hai mắt Bạch Lâm đẫm lệ, mông lung lắc lắc đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Trong văn phòng trầm mặc, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở của Bạch Lâm, bác sĩ Hứa sau khi nghe Nghiêm Hạo kể chuyện cũng sửng sốt hồi lâu, mới đầu ông cũng cho rằng bệnh của Tô Tuyết nhất định là vì tình, đoán rằng người đàn ông cô ấy yêu đã bỏ mặc cô ấy hoặc phản bội cô ấy, còn cô ấy vì yêu quá sâu đậm nên mới tổn thương nặng nề mà trở thành như vậy. Nhưng theo như biểu cảm và giọng điệu của Nghiêm Hạo thì xem ra những gì anh ta vừa nói ắt hẳn là thật. Nếu vậy, rốt cục năm đó Tô Tuyết đã xảy ra chuyện gì? Có lẽ chỉ mình cô ấy biết.
“Bác sĩ Hứa, tôi muốn gặp Tô Tuyết, tôi muốn thử nói chuyện với cô ấy” Trầm mặc hồi lâu, Nghiêm Hạo mở miệng yêu cầu.
“Anh chắc chứ?” Bác sĩ Hứa xác nhận lại.
Nghiêm Hạo gật đầu kiên định.
“Tôi không đồng ý, tôi không muốn chị gặp lại anh, anh chỉ biết gây đau khổ cho chị ấy, tôi không đồng ý” Bạch Lâm lắc đầu kiên quyết, cự tuyệt yêu cầu của Nghiêm Hạo.
Bác sĩ Hứa nhìn cô ta, “Chúng ta nên để anh Nghiêm thử gặp chị cô, tôi thấy chị cô vẫn còn yêu anh ấy, nếu cô ấy có thể nhận ra anh Nghiêm, hoặc chúng ta có thể thông qua anh Nghiêm biết được chuyện xảy ra năm đó, có thể tìm được nguyên nhân, như vậy sẽ giúp ích nhiều cho bệnh tình của cô ấy”
“Nếu chị tôi gặp anh ta lại bị kích thích thì sao? Khó có thể đảm bảo bệnh tình sẽ không nặng thêm” Bạch Lâm hỏi lại, cô không dám mạo hiểm như vậy.
“Nếu không thử thì một nửa cơ hội cũng không có, nếu thử, ít nhất còn có khả năng thành công, cô cũng không muốn cô ấy ngốc nghếch ở trong này cả đời phải không” Nhìn cô ta, bác sĩ Hứa hỏi ngược lại.
Bạch Lâm nhìn ông rồi quay lại nhìn Nghiêm Hạo, đương nhiên là cô không muốn chị mình cứ như thế trải qua nửa đời còn lại.
Bạch Lâm im lặng cam chịu, bác sĩ Hứa đứng dậy nhìn Nghiêm Hạo nói, “Đi thôi, tôi sẽ sắp xếp cho anh gặp Tô Tuyết”
Nghiêm Hạo mở cửa, thấy Tô Tuyết ngây ngốc ngồi ở góc tường, hai tay ôm gối, ánh mắt đờ đẫn nhìn phía trước. Tô Tuyết như vậy khiến lòng Nghiêm Hạo co rút đau đớn, cô gái hồn nhiên mơ mộng năm đó đâu mất rồi? Anh vẫn còn nhớ rõ hình ảnh cô nói cười với mình ngày ấy, vẫn còn nhớ rõ lúc trước động một chút là cô đỏ bừng hai gò má. Nghiêm Hạo đau đớn nhắm chặt mắt, mở mắt ra cố gắng mỉm cười, tiến tới khẽ gọi, “Tuyết Nhi…”. Anh nhớ hồi yêu nhau cô rất thích anh gọi cô như vậy.
Tô Tuyết lẳng lặng quay đầu lại, từ từ chuyển tầm mắt về phía Nghiêm Hạo, cuối cùng nhìn chằm chằm vào anh, không nói gì, đôi mắt to chớp chớp.
“Tuyết Nhi, anh là Nghiêm Hạo, em còn nhớ anh không…”. Thấy cô sững người nhìn mình, Nghiêm Hạo nhẫn nại hỏi khẽ, giọng điệu dè dặt cẩn trọng.
“Nghiêm Hạo?” Tô Tuyết cố nhìn rõ anh, thấp giọng hỏi, giọng điệu như đang xác nhận.
Thấy cô nhận ra mình, Nghiêm Hạo liên tục gật đầu, vội nói, “Đúng, là anh, là anh, anh là Nghiêm Hạo”
“Hạo…”. Gọi tên anh, Tô Tuyết mỉm cười, từ từ đứng dậy đi về phía anh, không ngờ hai chân ít khi hoạt động trong thời gian dài, bất tri bất giác đã sớm tê dại, vừa định đứng dậy, trên đùi truyền đến cảm giác tê liệt làm cô đứng không vững, hai chân mềm nhũn, cả người lại ngã co quắp trên đất.
“Cẩn thận” Thấy thế Nghiêm Hạo vội chạy tới đỡ lấy cô, quan tâm hỏi, “Em không sao chứ?”
Hiện tại Tô Tuyết làm sao nghe được Nghiêm Hạo nói gì, vẻ mặt vui mừng nhìn Nghiêm Hạo, “Hạo, thật là anh sao