Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.
, anh tới thăm em ư?”
“Đúng, là anh, anh đến thăm em” Nghiêm Hạo dỗ dành, đỡ cô ngồi lên trên giường.
“Sao lâu như vậy anh mới tới thăm em, những người ở đây rất hung dữ, bọn họ đều mắng em” Vẻ mặt Tô Tuyết đau khổ nhìn anh, sau đó uất ức khóc thành tiếng.
“Đừng khóc…” Nghiêm Hạo nhẹ dỗ cô, dùng ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô, đau lòng nói, “Không phải anh đến rồi sao”
Tô Tuyết hít hít mũi, cố gắng làm cho mình ngừng khóc, tủi thân, oán giận nói, “Những người ở đây đều rất hung dữ, bọn họ quát em, còn ép em uống thuốc em ghét, rất độc ác. Hạo, anh dẫn em đi được không, em không muốn ở trong này” Bĩu môi hờn dỗi như trẻ con.
Vén những sợi tóc lòa xòa của cô ra sau tai, anh dỗ cô như dỗ một đứa bé, “Ngoan, hiện giờ em đang bị bệnh, chúng ta phải chữa bệnh đã, khỏi rồi chúng ta sẽ về nhà”
“Em mà cảm cúm sớm thì tốt rồi” Chơi đùa với góc áo, bĩu môi, vẻ mặt hoàn toàn giống một đứa trẻ. Đột nhiên nghĩ đến điều gì, Tô Tuyết ngẩng lên nhìn Nghiêm Hạo, vẻ mặt trong chốc lát như thay đổi thành một người khác, nhìn anh chằm chằm hỏi, “Lúc trước có phải con đàn bà hư hỏng kia không cho anh tới thăm em, có phải cô ta không muốn cho em về nhà, còn cùng mấy người xấu ở đây nói em có bệnh không được về nhà?”
Nghiêm Hạo không kịp phản ứng trước sự thay đổi của cô, luống cuống gọi, “Tuyết Nhi?”
“Nhất định, nhất định là con đàn bà hư hỏng đó” Ánh mắt tràn đầy căm hận.
“Không phải…” Nghiêm Hạo vừa định giải thích, đúng lúc này di động đột nhiên vang lên, màn hình hiển thị chữ “Nhà”.
“Là con đàn bà đó gọi, cô ta lại muốn cướp anh khỏi em” Tô Tuyết nhìn chằm chằm di động của anh, không ngừng lẩm bẩm.
Nghiêm Hạo còn đang do dự không biết có nên nghe hay không, bỗng nhiên Tô Tuyết nhào tới cướp điện thoại trong tay anh, lập tức ấn nghe, hét vào di động, “Nghiêm Hạo là của tao, ai cũng đừng nghĩ cướp anh ấy khỏi tao”
“Tuyết Nhi, đưa điện thoại cho anh” Nghiêm Hạo hoảng sợ quát lên, đưa tay định lấy lại di động lại bị Tô Tuyết tránh đi.
“Nghiêm Hạo là của tao, Nghiêm Hạo là của tao…” Tô Tuyết lớn tiếng tuyên bố, sau đó đột nhiên xoay người si ngốc hỏi Nghiêm Hạo, “Hạo, anh yêu em đúng không, anh đã nói chỉ yêu mình em đúng không?”
“Đúng đúng…. Ngoan, Tuyết Nhi, đưa điện thoại cho anh trước đã” Nghiêm Hạo nhẹ nhàng dỗ dành.
Lời nói của Nghiêm Hạo làm Tô Tuyết tươi cười, vẻ mặt đắc ý cười khanh khách.
Nghiêm Hạo chọn đúng thời điểm, một tay giữ chặt Tô Tuyết, đoạt lấy di động trong tay cô, “Alo, alo…”. Điện thoại đã sớm ngắt lúc nào không biết.
Nghiêm Hạo nhìn di động, trong lòng chỉ mong không phải là Mễ Giai.
Mễ Giai nhìn điện thoại trong tay, vẻ mặt hoang mang và sợ hãi, thẫn thờ hồi lâu.
“Mễ Giai, Nghiêm Hạo có nói tối nay về ăn không?” Vu Phân Phương từ trong bếp bưng canh ra.
“Mễ Giai, Nghiêm Hạo có nói tối nay về ăn cơm không?” Vu Phân Phương giúp dì quản gia bưng canh từ phòng bếp ra.
Mễ Giai nắm chặt điện thoại, vẫn còn khiếp sợ vì những gì vừa nghe được qua điện thoại, một người phụ nữ nói Nghiêm Hạo là của cô ta, còn nghe thấy Nghiêm Hạo gọi cô ta là Tuyết Nhi rất thân thiết, cô còn nghe cô ta hỏi Nghiêm Hạo có yêu cô ta hay không, Nghiêm Hảo trả lời là có. Người phụ nữ đó là ai? Cô ta và Nghiêm Hạo có quan hệ gì? Mễ Giai tự hỏi trong lòng.
Vu Phân Phương dọn canh lên bàn, đợi mãi không thấy Mễ Giai trả lời, nghi hoặc nhíu mày gọi, “Mễ Giai?”
Chỉ thấy Mễ Giai ngơ ngác ngồi trên sô pha ở phòng khách, trên tay còn cầm điện thoại, sắc mặt không còn vui vẻ như trước. Vu Nhân Phương lo lắng đi tới, vỗ nhẹ vào vai cô, “Mễ Giai…”
Có lẽ do quá tập trung suy nghĩ nên ngay cả khi Vu Nhân Phương đến gần cô cũng không phát hiện, cái vỗ vai này của Vu Phân Phương mới khiến cô định thần lại, ngẩng lên nhìn bà, “Mẹ, mẹ….”
Mễ Giai nhìn đống túi to túi nhỏ vừa để xuống trước tủ quần áo, đây đều là đồ tối nay Vu Phân Phương mua cho cô, bên trong có quần áo váy giày, gần như toàn thân trên dưới đều mua hết, nói là xem như mua quà sinh nhật cho cô. Cô vì cuộc điện thoại chiều nay mà không yên lòng, về đến nhà mới phát hiện hóa ra đã vô tình để Vu Phân Phương mua cho mình nhiều đồ như vậy.
Mễ Giai tự nhủ rằng không nên suy nghĩ, nhưng nội dung cuộc điện thoại không ngừng vang lên bên tai cô, cô không ngừng hỏi bản thân rốt cuộc bọn họ có quan hệ gì. Mễ Giai ghét mình khi cứ miên man suy nghĩ như thế, có lẽ không giống như cô nghĩ, có lẽ cô nên chờ Nghiêm Hạo về rồi hỏi rõ ràng mọi chuyện chứ không nên một mình ngồi trong phòng suy đoán lung tung.
Gạt hết những suy nghĩ nhiễu nhương kia, Mễ Giai đứng dậy lấy đồ trong túi ra phân loại để đem cất. Mới lấy quần áo ra sắp xếp gọn gàng còn chưa kịp treo vào tủ thì cửa phòng đã bị mở ra, Nghiêm Hạo mang vẻ mặt mệt mỏi rõ rệt, quần áo có vài nếp nhăn, tóc tai cũng hơi lộn xộn.
Mễ Giai thoáng dừng lại, giây sau mỉm cười ra vẻ không có chuyện gì như thường ngày nói với anh, “Anh về rồi” Cũng không ngừng động tác.
Nghiêm Hạo gật đầu, nhì