Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1066 lượt.

, hi vọng có thể mãi được đi cùng Tống Chân Hi như thế này. Nhưng, thực tế không công bằng với tôi. Tôi còn chưa kịp nói với Tống Chân Hi vài câu, thì cửa lớp học đã hiện lù lù ngay trước mắt. Không chỉ có thế, tôi còn nhìn thấy An Lạp đang đứng ở cửa tán chuyện.
Sự xuất hiện của bọn chúng, bỗng chốc kéo tôi từ thiên đàng rơi tõm xuống địa ngục.
Tôi ngập ngừng bước chân, cơ thể tôi tự dưng run bắn lên. Tại sao lại gặp bọn chúng ở đây chứ! Nhìn thấy bọn chúng, tôi cảm thấy phẫn uất và căm ghét.
Tôi dừng bước, nhìn bọn chúng, không muốn tiến lên phía trước nữa. Tống Chân Hi đang đi bên cạnh dường như có thể cảm nhận được sự lo lắng của tôi, cậu ấy đứng chặn trước mặt tôi, đủ để che khuất đi tầm mắt của tôi.
“Đậu Giáng, Đậu Giáng, cậu không sao chứ?” Tống Chân Hi quay đầu lại, quan tâm nhìn tôi hỏi.
Tôi lắc đầu, không nói được lời nào, môi tôi cứ dính chặt vào nhau.
“Đậu Giáng, không sao đâu” Tống Chân Hi an ủi tôi, “Nếu như cậu cố nâng cao thành tích học tập lên, lẽ nào bọn họ còn dám ức hiếp cậu nữa sao?”
Tôi biết rằng, bọn chúng ức hiếp tôi, là vì tính cách của tôi hiền như khúc gỗ, cho dù có bị bọn chúng ức hiếp, thì tôi cũng không phản kháng lại, điều này đem lại cho bọn chúng cảm giác thành công. Nhưng tôi cũng biết rằng lí do quan trọng nhất khiến tôi bị bọn chúng ức hiếp là vì thành tích học tập của tôi rất kém, mặc dù trong bọn chúng, có người thành tích cũng chẳng ra gì, nhưng dù có thấp thế nào cũng không thấp bằng kẻ nghìn năm đội sổ như tôi đây, thế là tôi lại trở thành đạo cụ quan trọng để bọn chúng tiêu khiển. Đi kịch của tôi cứ thế mà gộp lại với nhau.
“Tớ cũng muốn học tốt, nhưng thực sự tớ đã rất cố gắng, có phải là thật sự tớ cực kì ngốc, cực kì ngốc không?”
Tôi thủ thỉ, đây là lần đầu tiên tôi thổ lộ lòng mình với người khác.
“Đâu có,” Giọng của Tống Chân Hi hoà nhã, “Trên thế giới này không có ai là thật sự ngốc cả.”
“Nhưng...” Tôi ngập ngừng, với thành tích học tập phải đội sổ hết lần này đến lần khác của tôi thì chẳng phải là ngốc sao!
“Nếu như cậu là một người ngốc nghếch, vậy thì làm sao cậu có thể thi đỗ vào trường phổ thông Sâm Vĩnh này chứ?” Tống Chân Hi nhắc đến một chứng cứ mà đã bị tôi quên lãng từ lâu.
“Việc này...” Dựa theo quy định của trường phổ thông Sâm Vĩnh, mỗi học sinh khi muốn vào học ở phổ thông Sâm Vĩnh, phải tham gia một cuộc thi nhập học, chỉ có những người vượt qua được kì thi này mới có tư cách để vào trường, trong bài thi đó có một phần thi trắc nghiệm IQ. Mà lúc tôi thi vào trường, mặc dù kết quả không cao lắm, nhưng cũng qua một cách thuận lợi, ít ra điều này cũng cho thấy rằng, trong những kì thi mang tính khoa học như vậy tôi không hề ngốc! Đột nhiên mắt tôi sáng lên, nhưng sau đó lại tối sầm lại, nếu tôi không phải là đồ ngốc, vậy thì tại sao từ lúc tôi vào trường đến giờ vẫn không thể thoát khỏi cái biệt hiệu đội sổ là thế nào? Lẽ nào giống như lần trước An Lạp nói, tôi vượt qua kì thi nhập học hoàn toàn là dựa vào may mắn? Tôi thấp thỏm không yên nhìn Tống Chân Hi, hi vọng cậu ấy có thể đưa thêm cho tôi một vài chứng chứng cứ, một vài chứng cứ để chứng minh rằng tôi không ngốc.
Tống Chân Hi mỉm cười nhìn tôi, dùng một giọng vô cùng ấm áp nói với tôi: “Đậu Giáng, hãy tin vào bản thân mình. Tớ thấy thành tích của cậu không tốt, chắc là tại phương pháp học của cậu chưa hợp lí mà thôi.”
“Hả?”
Phương pháp học không hợp lí? Vậy làm thế nào? Tôi dùng ánh mắt dò hỏi Tống Chân Hi.
“Thế này là được rồi.” Tống Chân Hi nheo mắt, mỉm cười nói, “Nếu như cậu tin lời của tớ, tớ sẽ giúp cậu! Tớ sẽ làm gia sư cho cậu!”
Trời ơi! Tôi có nghe nhầm không vậy? Tống Chân Hi muốn kèm tôi học sao! Tôi nhìn Tống Chân Hi với ánh mắt ngờ vực.
Tống Chân Hi vui vẻ tiếp tục nói: “Đến lúc đó chúng ta...”
“Để tôi kèm cậu ấy học!”
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh băng băng ngắt lời của Tống Chân Hi. Giọng nói đó như một tảng băng vạn tấn đè nặng lên cái tâm trạng vừa nãy đang còn rất vui vẻ của tôi trong chốc lát tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Tôi như một cỗ máy gỉ sét, người cứng đơ quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Một mái tóc chải chuốt trông giống như là bị đóng băng, trông rất hợp với cặp mắt đang nheo nheo toát ra ánh mắt lạnh lùng đầy nguy hiểm. Cặp kính đó, trông như một biển hiệu kích động trái tim tôi.
Cung Trạch Minh! Lại là Cung Trạch Minh! Cậu ta lại phá đám chuyện của tôi rồi! Lẽ nào kiếp trước tôi đã làm chuyện gì đắc tội với cậu ta sao?
Tôi quay đầu lại, trừng mắt nhìn cậu ta, nhưng trong khoảnh khắc mà tôi nhìn thấy cậu ta, tôi... tôi đã bị đánh gục, tôi không nói được nên lời.
Trong ánh mắt của Cung Trạch Minh tỏa ra ngọn lửa bùng bùng mà mấy ngày nay hết lần này đến lần khác tôi bắt gặp phải, toàn người cậu ta từ trên xuống dưới lại bắt đầu bao phủ trong cái dáng vẻ khiến tôi không thể nào quen thuộc hơn được nữa. Xong rồi, xong rồi, Cung Trạch Minh lại mất kiểm soát rồi!
“Lớp trưởng, bạn Đậu Giáng này, không cần cậu phải kèm cặp đâu, mình tôi là đủ rồi.” Chắc có lẽ Tống Chân Hi ăn nói rất lị