Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1069 lượt.
ch sự, nên Cung Trạch Minh cũng không ăn nói bốp chát vô tình như sáng nay nói với Lý Băng Thụy.
Tống Chân Hi cười cười, dùng giọng điệu như đang dạy dỗ trẻ nhỏ nói với Cung Trạch Minh: “Tôi thực sự rất muốn giúp bạn Đậu Giáng.”
Đúng thế, đúng thế, thế nên, bạn Cung Trạch Minh ơi, bạn không phải ở đây để tỏ rõ sự uy phong của cái gọi là Đệ nhất đâu! Tôi khẽ liếc nhìn Cung Trạch Minh. Nhưng dường như Cung Trạch Minh hoàn toàn không hiểu ý của Tống Chân Hi, lập tức tranh luận, “Lẽ nào tôi không thật lòng muốn giúp bạn Đậu Giáng sao?”
Không đợi Tống Chân Hi trả lời, Cung Trạch Minh lại mỉa mai bồi thêm một câu: “Lớp trưởng ơi, một việc nhỏ như này không cần phải khiến cậu bận tâm đâu, cậu làm lớp trưởng, không phải là rất bận sao?”
Những lời nói chói tai của Cung Trạch Minh, tôi chịu không được chau mày lại, sau đó tôi lo lắng nhìn Tống Chân Hi, thì phát hiện ra rằng đến cả một người điềm tĩnh như cậu ta, vẻ mặt cũng đang lộ rõ sự không vui.
Không thể để Cung Trạch Minh ức hiếp Tống Chân Hi được!
Lúc đó, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Tôi chẳng cần suy nghĩ, liền hét lớn lên: “Hai người đừng cãi nhau nữa!” Nhưng sau khi tôi vừa hét lên, tôi lập tức cảm thấy hối hận. Vì Cung Trạch Minh đưa ánh mắt đáng sợ đó của cậu ta chĩa thẳng vào tôi.
Cô chính là tên đầu sỏ. Trong ánh mắt của Cung Trạch Minh như đang ám chỉ cho tôi thấy như vậy. Hic... lúc nãy thấy Tống Chân Hi chau mày, tôi đã quên mất rằng Cung Trạch Minh bây giờ mang thể chất như một viên kẹo, nguyên nhân khiến cậu ta trở nên như vậy... chính là tôi.
Dường như Cung Trạch Minh có vẻ đắc ý khi thấy bộ dạng khúm núm phủ phục của tôi dưới ánh mắt của cậu ta, sau đó lại quay lại nhìn Tống Chân Hi.
“Thế này đi, chúng ta để cho Đậu Tương lựa chọn, xem cậu ấy chọn ai.” Cung Trạch Minh chủ định đề nghị.
“Việc này...” Tống Chân Hi nghẹn giọng.
“Lớp trưởng, để Đậu Tương tự lựa chọn không được sao?” Cung Trạch Minh nhếch mày lên, mỉm cười.
“Vậy...” Tống Chân Hi nhìn tôi, khẽ chau mày, “Được rồi, vậy cứ để bạn Đậu Giáng lựa chọn xem chọn tôi, hay chọn cậu phụ đạo cậu ấy học.”
“Được,” Cung Trạch Minh nhếch môi lên nhoẻn miệng cười, nói với tôi, “Đậu Tương, cô chọn đi.”
Tống Chân Hi cũng nhìn tôi: “Ừ, Đậu Giáng, cậu chọn đi, cậu muốn bạn Cung Trạch Minh phụ đạo cho cậu, hay là muốn tôi phụ đạo cho cậu.”
Bây giờ mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi, bao gồm ánh mắt của cả đám bạn học lúc nãy vì tò mò nên xúm xít đứng đó.
Tôi chọn? Cậu bảo tôi biết chọn thế nào đây! Tôi nhìn Cung Trạch Minh với ánh mắt oán trách. Đây chả phải là đang ép tôi sao? Từ tận đáy lòng tôi chỉ muốn Tống Chân Hi kèm tôi học thôi, nhưng nhìn ánh mắt vừa rồi của Cung Trạch Minh, tôi còn dám chọn người khác ngoài cậu ấy sao? Ngay từ lúc đầu Cung Trạch Minh đã mặc định lựa chọn của tôi chỉ có thể là cậu ấy chứ không thể là ai khác, nên cậu ta mới đưa ra đề nghị ắt giành phần thắng đó.
Cung Trạch Minh, ngươi thật là đáng ghét!
Đối với tôi mà nói, lựa chọn này chỉ có một đáp án duy nhất, tôi nhìn Tống Chân Hi với ánh mắt nuối tiếc, sau đó từ từ thất thểu đi về phía Cung Trạch Minh.
“Woa! Cô ta không có mắt sao! Lại đi chọn Cung Trạch Minh mà không chọn lớp trưởng Tống Chân Hi!”
“Đúng thế, đúng thế, quả là Đệ nhất đội sổ, nên chỉ số IQ cũng thấp nhất. Lẽ nào cô ta cho rằng về phương diện phụ đạo, “Số một” Cung Trạch Minh lại có thể sánh được với lớp trưởng sao?”
“Nhưng, nói gì thì nói, cô ta không chọn lớp trưởng cũng tốt, hi hi... hi hi...”
Ôi ôi ôi... nghe thấy những lời của đám bạn đứng xung quanh, tôi nước mắt lưng tròng! Mọi người làm sao biết được rằng đây liệu có phải là thực lòng tôi muốn lựa chọn thế không chứ? Các người coi tôi là một con ngốc đến nỗi không phân biệt được ai giỏi ai không sao? Đáng ghét... sao tôi lại oan ức thế này!
Tôi chậm chạp lê mình về phía Cung Trạch Minh, mặc dù hành động của tôi đã cho thấy lựa chọn của tôi, nhưng tôi không muốn phải đứng cạnh cái tên đáng ghét đó nhanh như vậy. Mặc dù tốc độ của tôi đã chậm như cưỡi ốc sên leo dốc, nhưng mọi người cứ nghĩ mà xem, khoảng cách giữa hai người đứng nói chuyện với nhau ở ngay trước hành lang lớp học thì cách được bao xa chứ? Thế là, mặc dù vô cùng không thích, nhưng tôi vẫn tiến đến đứng cạnh Cung Trạch Minh.
“Đậu Giáng, thực sự cậu muốn bạn Cung Trạch Minh kèm cậu học sao?” Tống Chân Hi khẽ nhíu mày, nét mặt đầy chân thành nhìn tôi để xác định lại.
Ôi xin, đừng có hỏi tớ kiểu như vậy có được không, tôi rất muốn oán trách cậu ấy, cái giọng nghiêm túc của cậu ấy khiến đầu tôi hiện lên một cảnh tượng thật kì dị: trong lễ đường, tôi và Cung Trạch Minh mặc bộ lễ phục, cùng sánh vai đứng trước mọi người, còn Tống Chân Hi mặc bộ quần áo của mục sư, giơ cuốn thánh kinh lên, nghiêm nghị hỏi tôi: “Con có đồng ý lấy Cung Trạch Minh không?”
Trời ơi! Chấm dứt ngay cái kiểu tưởng tượng đáng sợ này đi! Chỉ là một chút tưởng tượng viển vông thôi mà tôi đã toát hết mồ hôi hột.
“Bạn Đậu Giáng, bạn Đậu Giáng?” Thấy tôi hồi lâu không có phản ứng gì, Tống