Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1052 lượt.
nhân sao? Tôi là một quái nhân đội cái mũ danh hão đệ nhất sao?” Cung Trạch Minh cười khà khà từ bóng tối đi ra, cậu ta dùng ngón tay gẩy gẩy kính lên, ánh sáng phát ra từ chiếc kính trông càng lạnh lẽo.
Xong rồi! Đoạn quan trọng nhất đã bị Cung Trạch Minh nghe thấy rồi! Có thể đào cho tôi cái lỗ để tôi chui vào không? Tôi có thể tự chôn mình có được không? Nhất định không được để tôi phải chịu đựng “ánh mắt đóng băng” đó của Cung Trạch Minh! Dù mỡ trong người tôi có dày thêm cũng không thể chịu đựng thêm được sự chỉ trích ghê gớm đó của cậu ta!
Trong lúc tôi đang kêu gào thảm thiết trong lòng, Cung Trạch Minh lạnh lùng nói: “Ha ha! Tôi là quái nhân đội cái mũ danh hão đệ nhất thì đã làm sao? Cái mũ đó, tôi đội rất thoải mái! Bã đậu, tôi chỉ muốn khiến cô thích tôi, và còn muốn kèm cô học để cô có thể đứng thứ hai toàn trường!”
“Hả?” Sao Cung Trạch Minh khác lạ vậy? Cậu ta lại không chửi tôi, lại còn đưa ra cái yêu cầu kì quái đó. Cung Trạch Minh... đây rốt cuộc có phải là Cung Trạch Minh không vậy?
“Hừ! Cô đợi đấy, tôi đã có cách để biến cô trở thành siêu nhân học hành!” Cung Trạch Minh nói xong vênh mặt lên rồi quay người bỏ đi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu ta chính là Cung Trạch Minh, cậu ta chính là cái tên Cung Trạch Minh đáng ghét đó! Cái ánh mắt trước khi bỏ đi của Cung Trạch Minh khiến người tôi hoàn toàn đông cứng, tôi biết cậu ta không dễ dàng bỏ qua cho tôi thế đâu! Chỉ có Cung Trạch Minh mới đáng ghét như vậy!
Ngày hôm sau, cuối cùng tôi cũng được tận mắt chứng kiến cái cách mà Cung Trạch Minh đã nói.
Nhìn tờ giấy ở trước mắt, mặt tôi như “mếu”. Cung Trạch Minh quả là rất lợi hại, thật không hổ là đệ nhất, chỉ có cậu ta mới nghĩ ra cách như thế này, sắp đặt kiểu như thế này. Dòng đầu tiên trên trang giấy viết: “Phương án khuyến khích bã đậu tiến hóa thành đậu phụ.”
Từ sau đừng ai mà nói rằng Cung Trạch Minh lạnh lùng không có tính hài hước, nhất định tôi sẽ nói đỡ cho cậu ta.
Người có thể viết ra được những thứ này mà lại không có tính hài hước sao?
Tôi lại nhìn xuống phía dưới:
“Điều một: Nếu Bã đậu trong thời gian quy định có thể làm được những bài toán khó ở cấp độ A, phần thưởng sẽ là cho phép bã đậu được liếm tay trái của Cung Trạch Minh trong vòng một phút;
Điều hai: Nếu Bã đậu trong thời gian quy định có thể làm được những bài toán khó ở cấp độ B, thì phần thưởng sẽ là cho phép Bã đậu được liếm cánh tay phải của Cung Trạch Minh trong vòng một phút;
Điều ba: Nếu Bã đậu trong thời gian quy định có thể làm được những bài toán khó ở cấp độ C, thì phần thưởng sẽ là cho phép Bã đậu được liếm ngực của Cung Trạch Minh trong vòng một phút;
...
Phần thưởng cao nhất: Nếu thành tích của Bã đậu trong kì thi giữa kì đạt được vị trí thứ hai toàn trường, thì sẽ chính thức tiến hóa thành đậu phụ, phần thưởng sẽ là cho phép Bã đậu liếm môi Cung Trạch Minh trong vòng một phút.”
Nhìn cái tờ “Bảng khen thưởng” này, tôi mắt chữ A mồm chữ O, phần thưởng như thế này sao... trời ơi! Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh hôm Cung Trạch Minh nằm ở trong phòng tôi. Tay trái... tay phải... môi... mặt tôi bỗng đỏ bừng lên. Cái tên Cung Trạch Minh này, cái tên Cung Trạch Minh này! Ây da! Thật là làm người ta xấu hổ chết mất! Sao cậu ta có thể nghĩ ra được như vậy nhỉ!
“Hừ! Về sau, cứ dựa theo phương án này mà thực hiện!” Cung Trạch Minh cầm một cuốn sách tham khảo, giở ra, chỉ vào một bài ở trong đó nói, “Bài này ở cấp độ A, bắt đầu từ đây đi.” Cung Trạch Minh vừa nói, vừa đưa cổ tay trái của cậu ta đung đưa đung đưa ở dưới mũi tôi, một hương thơm ngào ngạt xộc thẳng vào mũi.
Thơm quá! Muốn ăn quá! Cơ thể của tôi như cũng đung đưa theo cánh tay của Cung Trạch Minh, hoàn toàn không bận tâm đến những thứ khác, kết quả là đâm vào bàn học. Ui da, cái bụng của tôi... cả người tôi đau quá phải nằm bò lên bàn.
Cung Trạch Minh rút tay lại, đột ngột đứng sát vào tôi, dùng cái giọng đầy mê hoặc nói: “Trên người của tôi còn có nhiều mùi vị rất thơm ngon!”
Phần phật! Tôi cảm thấy đầu óc của tôi dường như bị dòng máu sục sôi làm cho bốc lên hơi nước ngùn ngụt. “Bây giờ... bắt đầu!” Đột nhiên giọng của Cung Trạch Minh lại lạnh băng băng.
“Được!” Tôi đứng dậy, ngồi ngay ngắn vào bàn, vì những hương vị kẹo ngọt ngào của tôi, phải cố gắng...
“Bên dưới, Bã đậu, nhận lấy phần thưởng của cô đi!”
Dưới những lời khích bác không ngừng của Cung Trạch Minh, trong sự cố gắng vượt khó vượt khổ của mình cuối cùng tôi cũng giải được bài khó ở cấp độ A, thì Cung Trạch Minh cũng thực hiện lời hứa, xoa xoa cổ tay trái của cậu ta, đưa ra trước mặt tôi.
Trời ơi! Thật là có thể sao? Mặc dù hơi xấu hổ, nhưng, mùi vị thật là thơm! Nhìn cổ tay của Cung Trạch Minh trông thật hấp dẫn, làn da trông thật khỏe khắn tinh tế và ấm áp, mặc dù là mùa hè, nhưng lại mát lạnh, còn kèm theo hương táo mê hoặc lòng người... tôi không thèm để ý đến việc xấu hổ hay không nữa, tiếng bụng đói cứ kêu lên ùng ục. Đây là phần thưởng dành cho tôi sao? Vậy thì tôi sẽ không ngại nữa! Tôi thè lưỡi ra, liếm th