Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1044 lượt.

tôi hết lần này đến lần khác bị Cung Trạch Minh hét ầm vào nên bị tổn thương nghiêm trọng, dường như tôi có thể nhìn thấy chiếc tai nhỏ nhắn đáng thương của tôi cố thu lu lại một góc, nước mắt đầm đìa hết lần này đến lần khác cầu xin tôi ngăn chặn sự bạo hành của cái tên Cung Trạch Minh lại. Ôi ôi ôi... cái tai bé nhỏ đáng thương của tôi, chủ nhân của ngươi và ngươi giống hệt nhau, chúng ta không có sức để phản kháng lại cái tên Cung Trạch Minh độc ác đó đâu...
“Bã đậu, cô đang làm gì vậy? Đây là chữ A hay chữ H vậy, nhìn cái chữ như gà bới của cô này, nếu tôi mà là thầy giáo, tôi chẳng muốn đọc bài thi của cô chút nào, cho luôn một quả trứng lên đầu cô luôn, xem cái đầu óc bã đậu của cô có tỉnh táo hơn được không!”
Cung Trạch Minh bạo chúa lại bắt đầu uy hiếp rồi, tôi lập tức thôi không nghĩ linh tinh nữa, tập trung hết sức lực để làm bài.
Khoảng thời gian sau đó, tôi luôn chăm chỉ, Cung Trạch Minh ngồi ở bên cạnh vẫn không ngừng chửi bới. Tôi rất mệt, Cung Trạch Minh cũng mệt mỏi rã rời.
Lúc tôi đã giải được bài toán khó, chuẩn bị đưa cho Cung Trạch Minh, thì tôi thấy cậu ta đã nằm gục trên bàn, chìm sâu vào giấc ngủ.
Haiz, cậu ta phải vất vả nhiều rồi, không chỉ kèm tôi học, lại còn phải dùng những lời lẽ độc địa để khích bác tôi, thế thì sao mà không mệt được chứ? Tôi bĩu môi, thầm cười nhạo cậu ta, sau đó lấy một bài mới tiếp tục miệt mài làm. Sau đó một âm thanh khe khẽ khiến tôi đặt bút trong tay xuống, quay đầu nhìn Cung Trạch Minh.
Khò... phù... phù... Cánh mũi của Cung Trạch Minh khẽ phập phồng. Cung Trạch Minh đang ngáy? Woa! Thật đáng yêu! Tôi đặt bút xuống, quay đầu lại chăm chú quan sát cậu ta.
Lúc ngủ, trông con người ta hoàn toàn khác biệt. Vừa nãy Cung Trạch Minh còn như một tên bạo chúa thế mà giờ bỏ kính xuống, đôi mắt nhắm tự nhiên, hàng mi dài cong vút khiến cho bộ dạng cậu ta hiền lành đi rất nhiều, lại kèm theo tiếng ngáy nho nhỏ, thật là đáng yêu! Lòng tôi như bị thôi thúc, chỉ muốn vân vê cậu ta! Hi hi, mặt tôi khẽ nóng bừng, lòng bồi hồi. Cung Trạch Minh trông thật đẹp trai, chẳng qua bình thường cậu ta luôn tỏ ra lạnh lùng, hơn nữa cái kính gọng đen đó càng đem lại cho người ta cảm giác nghiêm khắc, không ai dám nhìn thẳng vào cậu ta mà thôi. Nếu như cậu ta mà vui vẻ, hoạt bát như Lý Băng Thụy, hoặc là nhẹ nhàng ấm áp như cơn gió mùa xuân giống Tống Chân Hi, tôi nghĩ rằng cả trường này không ai cố thể bì nổi với cậu ta, lúc đó cậu ta mới thực sự đúng là “Mãi mãi number one”. Thực ra ông trời rất công bằng, nếu một cánh cửa bị đóng lại, thì nhất định sẽ mở ra cho bạn một cánh cửa khác. Còn tôi thì sao? Ông trời đã đóng rất nhiều cánh cửa của tôi, ông ấy có mở thêm cho tôi cánh cửa mới nào đâu? Tại sao tôi tìm mãi mà không được một chiếc cửa thuộc về riêng tôi? Có phải là lúc ông trời đang mở ra một cánh cửa sổ cho tôi thì ông ấy ngủ gật, nên quên mất việc mở ra cho tôi sao? Nhưng, tại sao tôi lại gặp phải chuyện như vậy, tại sao luôn bị những việc vớ va vớ vẩn đó gây khó dễ? Tôi nhìn gương mặt đang ngủ của Cung Trạch Minh, đầu óc treo ngược trên cành cây.
Đúng vào lúc này, một quầng sáng huyền ảo đột nhiên bao phủ lấy lớp học, quầng sáng đó như sợi dây bảy màu, tự do trôi trong không trung. Mỗi một vạch sáng đều mang một hương thơm vô cùng tuyệt diệu, mỗi lần hít vào, đều có thể cảm nhận được mùi hương quyến rũ đó. Tôi không chịu nổi mở hết tất cả lỗ chân lông ra, để tất cả mùi hương này len lỏi vào trong cơ thể, không để lỡ dù chỉ một chút. Những chiếc vỏ kẹo rực rỡ màu sắc, từng chiếc từng chiếc một trông như những con yêu tinh bị hóa phép, dưới quầng sáng huyền ảo, đang vui mừng nhảy múa, trong không khí tươi vui như vậy, cho dù là người có tâm trạng buồn bã nhất thì cũng được bọn chúng truyền cho niềm hứng khởi mà trở nên vui vẻ trở lại. Trong không gian thật tuyệt mĩ, đó còn có tiếng nhạc mềm mại du dương như dải thiên hà, đủ để làm hài lòng yêu cầu của bất kì ai, khuấy động đến tận nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn mỗi người, khiến cho tất cả mọi người đang chìm đắm trong không gian đó, không thể nào tự thoát khỏi ra được. Khoảnh khắc này thật dễ chịu biết bao, khoảnh khắc này thật viên mãn, khoảnh khắc này khiến tôi chỉ muốn chìm đắm suốt trong đó mà không bao giờ muốn tỉnh lại.
Nhưng, hình như ông trời không muốn tôi chìm trong mê muội như vậy, một âm thanh vang lên khiến tất cả bừng tỉnh.
“Ôi... con yêu của ta, người che chở vĩ đại của con đến rồi đây, còn không mau nhiệt liệt chào đón đi ! A ha ha...” Một giọng nói to dõng dạc vang lên, suýt nữa thì tôi phun cả nước bọt ra ngoài.
Một người từ từ xuất hiện trên không trung, mái tóc dài phấp phới của bà ta đính đầy những hạt cream hình ngôi sao, mỗi cử chỉ của bà đều toát ra hương thơm dịu nhẹ, trước ngực vẫn đeo hai chiếc túi to đùng đó, bên trong không ngừng phả ra đủ loại hương vị khiến người ta phải chảy nước miếng.
Người này là, người này là...






Phần thưởng cuối, tôi nhìn thấy thượng đế!
Nhìn người ở trước mặt, lòn


Disneyland 1972 Love the old s