XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1041 lượt.

g tôi vô cùng cảm kích! Bà ấy là thần kẹo! Cuối cùng bà ta cũng xuất hiện rồi! Lời cầu khấn của tôi cuối cùng cũng được đáp lại rồi! Phép thuật giữa tôi và Cung Trạch Minh cuối cùng cũng được giải rồi! Lúc này, tôi cũng lĩnh hội được hàm ý thật sự của bài thơ mà thầy giáo đã từng dạy, đúng thật là “nắng hạn gặp mưa rào”. Trái tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi vô cùng cảm kích nhìn chằm chằm vào thần kẹo. Tôi rất vui vì bà đã xuất hiện, nhưng màn xuất hiện của bà không thể... không được đột ngột như vậy chứ... hèm... quá là “thần kì”!
“Ôi chao... người ta là thần cơ mà, thần kẹo đấy, màn xuất hiện của người ta đương nhiên là phải thần kì rồi!” Thần kẹo xoay xoay người, chu miệng lên nói.
Tôi chán nản sờ vào trán, lắc lắc đầu. Haiz, sao tôi lại quên mất rằng thần kẹo có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác chứ. Lần xuất hiện đột ngột này của thần kẹo, khiến trái tim xao động của tôi bình tĩnh trở lại, tôi đã chuẩn bị thật tốt để hỏi về chuyện liên quan đến viên kẹo phép thuật.
Nhưng thần kẹo thu lại dáng vẻ kì lạ của mình, không quan tâm đến tôi nữa, mà lại nhìn vào Cung Trạch Minh đang gục trên bàn ngủ ngon lành. Thần kẹo lướt nhìn cậu ta một lượt, còn phát ra những âm thanh phì phì rất khả nghi, thỉnh thoảng lúc gật lúc lại lắc đầu, rồi lại làm bộ dạng như khịt khịt mũi. Tôi lo lắng khi thấy thần kẹo chau mày một lúc lâu, sau đó bà ta chép chép miệng, trông giống như một chuyên gia ẩm thực cao cấp đang nếm thử món ăn mới, vẻ mặt chuyên tâm như đang đánh giá thẩm định.
Lần này, thì chính mặt tôi lại chuyển sang mặt “mếu”, tôi quay về phía Cung Trạch Minh, nhìn cậu ta với ánh mắt do dự, rồi lại quay đầu về đối mặt với thần kẹo. Hai khuôn mặt “mếu” của chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau.
“À... Sao ngươi lại bất cẩn như vậy chứ?”
“À... Sao lần trước bà không nói hết?”
Cả hai chúng tôi dường như đều cùng lúc nổi điên lên, đồng thanh hét về đối phương.
“Ta không biết, ta không biết, ta không biết gì cả, đáng ra hôm nay ta không nên xuất hiện ở đây, ta còn phải đi lo việc cho đám thần dân kẹo của ta, ta rất bận, đúng thế, ta rất bận, gì mà Cung Trạch Minh gì mà Đậu Giáng, còn cái viên kẹo phép thuật đáng chết nữa, ta không biết gì cả! Bây giờ ta còn đang ở Nam Phi, còn ở Nam Phi, vẫn còn đang giải quyết việc cho những thần dân kẹo bé nhỏ đáng thương của ta, đúng thế, ta vẫn còn ở Nam Phi...” Thần kẹo đứng ở đó tuôn ra một tràng dài, miệng không ngừng lẩm bẩm, đột nhiên biến mất khỏi trước mắt tôi, mất tích không còn một dấu vết, đến cả mùi hương kẹo lúc nãy phảng phất trong màn xuất hiện huyền ảo của bà ta cũng hoàn toàn mất tăm mất dạng, tựa như tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra.
“Này! Thần kẹo!” Tôi quơ quơ tay vào chỗ bà ta vừa biến mất, rồi lại dụi dụi mắt, sao không thấy bà ta nữa nhỉ? Sao bà ta lại biến mất rồi! Bà ta còn chưa cho tôi biết làm thế nào để loại bỏ phép thuật mà! Sao bà ta có thể như thế mà biến mất chứ! Bà ta làm thế khác nào ép tôi và Cung Trạch Minh phải yêu nhau sao? Sao bà lại có thể vô trách nhiệm như vậy chứ...
Trong lúc tôi còn đang mếu máo, ngờ vực rằng rốt cuộc thì lúc nãy thần kẹo có xuất hiện ở đây không, thì Cung Trạch Minh đã tỉnh lại.
“Này, Bã đậu, nãy ai đến đây vậy? Sao tôi lại có cảm giác cứ là lạ thế nào ấy nhỉ?” Cung Trạch Minh vẫn chưa đeo kính mắt nhắm mắt mở, ánh mắt vẫn chưa có sức tập trung, cái dáng vẻ lạnh lùng đến thấu xương của cậu ta đã hoàn biến mất, bây giờ trông cậu ta thật lười biếng và... quyến rũ?
“Này, Bã đậu, vừa rồi sao thế?”
Không biết từ lúc nào Cung Trạch Minh đã đứng dậy, cậu ta đeo cặp kính gọng màu đen lên, đôi mắt sau cặp kính đó ánh lên sắc lạnh, làm tôi đột ngột đông cứng. Hừ! Cậu ta chẳng có chút quyến rũ nào cả! Tôi tỏ thái độ ăn miếng trả miếng và cười trên nỗi đau của người khác nói với cậu ta: “Lúc nãy Thần kẹo đã đến đây...”
“Hả! Bà ta đến rồi sao? Phép thuật được giải chưa?”
Cung Trạch Minh vừa nghe đến thần kẹo, lập tức ngắt lời tôi, nóng lòng hỏi, cái dáng vẻ đó giống như một chú cún con khi nhìn thấy cục xương, chỉ muốn nhảy bổ lên giành lấy.
Tôi liếc nhìn cậu ta, tiếp tục nói: “Bà ta đến, nhưng lập tức đi luôn...”
“Vậy cơ thể của tôi thì làm thế nào?” Cung Trạch Minh bắt đầu lo lắng, cậu ta giống như một chú cún con đang tức giận trừng trừng hai mắt, người dựng đứng lên, lập tức phi thẳng qua!
“Đừng có ngắt lời tôi!” Tôi lườm cậu ta, vừa muốn dừng không nói nữa, vừa ngập ngừng nói, “Hic... việc đó..”
“Ừ, sao?”
“Cún con” Cung Trạch Minh vẫy vẫy đuôi.
Nhìn bộ dạng của cậu ta, đột nhiên tôi có cảm giác tội lỗi, không dám nói ra. Nhưng không nói thì biết làm thế nào?
Thôi bỏ đi, bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải nói! Tôi nhắm mắt lại, lấy lại dũng khí, liền một hơi nói y nguyên lại lời của thần kẹo.
“Nếu như người ăn mất viên kẹo cuối cùng không giành được tình yêu chân thành của chủ nhân viên kẹo và ở bên cạnh chủ nhân viên kẹo, vậy thì người đó sẽ bị tan ra thành nước đường...”
Tôi không dám mở mắt ra, chờ đợi cơn thịnh nộ của Cung Trạch Minh. Nhưng rất lâu sau