XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1039 lượt.

y bổng, khi người ta dùng tâm hồn để giao tiếp, thì kết quả là bản năng sẽ chiến thắng lí trí. Ngon quá, tuyệt quá, thuần khiết quá, đặc biệt quá... những từ ngữ này không ngừng mê hoặc tôi. Tôi rất muốn nhìn ra chỗ khác, nhưng ánh mắt tôi lại giống như bị dính chặt vào đó, cứ đảo như rang lạc nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của Cung Trạch Minh. Môi cậu ta trông thật mềm mại, ăn vào thì chắc chắn sẽ giống như là kẹo, có hương vị thuần khiết nhất, ngon nhất và tuyệt vời nhất.
Dần dần, dưới ánh mắt hoang dại của tôi đôi môi của cậu ta càng lúc càng to. Hoặc nói cách khác là, khoảng cách giữa tôi và cậu ta càng lúc càng gần, càng lúc càng gần. Cặp môi tỏa ra mùi hương thật thơm ngon đố không biết tự lúc nào đã kề sát vào tôi, chỉ cần tôi nhón chân lên một chút, là có thể chạm vào đôi môi đó.
Đậu Giáng, mày không được do dự một chút nào cả, việc này đâu có khó khăn gì, nó cũng như một bông hoa nhài đang nở ở trước mắt, đợi mày ngắt thôi mà. Chỉ cần nhón chân một chút, thì nó sẽ là của mày. Trong đầu tôi có một giọng nói ma quái khe khẽ vang lên thúc giục. Giống như ở trong vườn địa đàng, Eva đang bị mê hoặc, tôi nhón chân hướng về cái thứ khiến tôi mê hoặc đó.
Cuối cùng thì cũng được thưởng thức đôi môi ngọt ngào ấy, cảm giác vẫn tuyệt vời như hương vị lần trước đọng trong kí ức, tôi giống như đang đi trong cõi mộng. Thế giới này còn đẹp đẽ, còn ngọt ngào hơn cái mùi vị này sao? Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy tôi được sở hữu tất cả các cảm giác tuyệt vời nhất trên nhân gian, ngọt ngào như vậy, đẹp đẽ như vậy.
Kẹo đang che chở cho tâm hồn yếu đuối của tôi, lúc trái tim tôi bị tổn thương nó mang lại cho tôi sự vỗ về an ủi ngọt ngào nhất. Giống như là kẹo rất hiểu về tôi, và tôi cũng rất hiểu về nó vậy. Tình yêu của tôi với những viên kẹo, khiến tôi luôn muốn theo đuổi những hương vị thuần khiết nhất của nó, tôi muốn vượt qua mọi cản trở, bóc tách hết từng lớp của nó ra, dùng tâm hồn để cảm nhận mùi vị của nó.
Còn ngay lúc này đây, cuối cùng tôi cũng cảm nhận được, cảm nhận thấy hương vị thuần khiết của kẹo. Lần trước chỉ vừa được chạm vào một chút, tôi còn chưa kịp cảm nhận hết được, bây giờ, cuối cùng thì lại một lần nữa được dính chặt vào nó.
Cảm giác này thật là tuyệt vời, thật là thuần khiết, nó cứ xâm chiếm lấy tâm hồn tôi. Tôi dùng trái tim để nói chuyện, dùng tâm hồn để cảm nhận, dùng năng lực đặc biệt hiểu về kẹo của tôi, để từng chút từng chút đón nhận cái hương vị ngọt ngào ở trong miệng. Thích thật, thực sự thích thú, không hề có một chút tạp chất nào. Cái hương vị ngọt ngào này thật thuần khiết, nó dùng niềm hạnh phúc sáng trong nhất để truyền đi tâm hồn đẹp đẽ của mình.
Dường như tôi quay lại thời mẫu giáo, lần đầu tiên nhận được viên kẹo phần thưởng của thầy giáo, tôi nhẹ nhàng, tiếc nuối ngậm nó ở trong miệng, cái mùi vị mềm mại, dễ chịu cứ lan tỏa trong miệng tôi, khiến cho đầu tôi ngập tràn cảm giác ngọt ngào không lời lẽ nào diễn tả nổi. Mặt tôi bắt đầu nóng lên, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, ở bên cạnh gió mưa vẫn đang gào thét giương oai sức tàn phá mạnh bạo của chúng, nhưng tất cả đều không ảnh hưởng đến tôi. Lúc này tôi đã bị mùi hương ngọt ngào bao quanh, dù bên ngoài mưa gió có lớn thế nào, thì cũng là gì chứ?
Tí tách! Một âm thanh chói tai vang lên làm phá vỡ không gian nồng nàn của chúng tôi. Sau tiếng còi inh ỏi một chiếc xe chở hàng từ bên kia đường ầm ầm chạy qua, dù cách một khoảng khá xa, nhưng tiếng còi đó nghe vẫn rất chói tai.
Tôi và Cung Trạch Minh bị giật mình liền đẩy nhau ra. Bây giờ tôi mới phát hiện ra rằng mình... mình vừa cùng Cung Trạch Minh... hôn nhau! Tôi đang làm gì vậy? Tôi, tôi lại vừa làm gì vậy? Dường như tất cả máu trong người dồn lên mặt, mặt tôi nóng hôi hổi tựa như những giọt nước mưa dính trên mặt cũng bị bốc hơi hết.
Tôi len lén nhìn Cung Trạch Minh, thấy mặt cậu ta cũng đang đỏ bừng lên, không nhịn được tôi thầm mỉm cười. Cái tên này cũng đang xấu hổ.
Cung Trạch Minh có vẻ bối rối dáo dác nhìn xung quanh, giống như là đang muốn gạt bỏ đi sự ngại ngùng. Đúng vào lúc cậu ta quay đầu về phía tôi, hai ánh mắt chúng tôi đột ngột bắt gặp nhau.
“Cô... tôi...” Cung Trạch Minh ngượng ngùng nói, “Đây... đây là phần thưởng của kì thi ngày mai... cô đã nhận trước rồi!”
Tôi cười với Cung Trạch Minh, rồi cứ thế chăm chú nhìn cậu ta, bốn mắt nhìn thẳng vào nhau.
Có lẽ ánh mắt của tôi khiến Cung Trạch Minh thấy e thẹn, thế là cậu ta ưỡn ngực lên, chỉ vào tôi đe dọa: “Kì thi ngày mai cô nhất định phải thi cho tốt! Nếu không thì cô cứ liệu hồn đấy!” Cung Trạch Minh nói xong, giành lấy chiếc ô trong tay tôi rồi đi theo con dốc đó, vừa đi vừa nói vọng lại, “Cô phải chịu trách nhiệm về việc không để tôi bị tan chảy.”
Ngâm mình trong cơn mưa đang ngớt dần, tôi nhìn theo dáng hình đang khuất dần của Cung Trạch Minh, tôi chỉ biết dở khóc dở cười. Cung Trạch Minh, cậu có thể vui tính lên thêm một chút không?
Nhưng... tôi liếm liếm môi, mùi vị của cậu ta, thật là ngọt ngào.